Lời kể của một bác sĩ: Đột phá kiến thức hiện có và bước đi trên con đường tu luyện
Tôi là một bác sĩ và đã hành nghề khám chữa bệnh trong hơn 20 năm. Tôi đã học 5 năm Tây y và 5 năm Trung y. Từ đó tôi đã dùng kiến thức và kỹ năng Tây y của mình để điều trị cho rất nhiều bệnh nhân ở các chuyên khoa như nhi khoa, nội khoa, lão khoa và các chuyên khoa khác. Việc hành nghề y đã giúp tôi phát hiện ra rằng mặc dù y học liên tục phát triển và các cách chữa bệnh mới liên tục được phát triển và khám phá ra, nhưng vẫn có vô số bệnh vẫn không thể chữa được như sơ cứng động mạch, tiểu đường, các loại ung thư, và các bệnh khác. Hơn nữa các bệnh lạ mới như Siđa, bò điên, v.v… liên tục xuất hiện. Là một bác sĩ, tôi cảm nhận được một cách sâu sắc nỗi đau của các bệnh nhân nhưng rất nhiều khi vẫn không có cách chữa nào cho bệnh của họ cả. “Các bệnh đó là gì vậy? Tôi phải dùng cách nào để chữa nguyên nhân cốt lõi của bệnh tật?” Tôi đã gắng sức đi tìm câu trả lời.
Mặc dù là một bác sĩ nhưng bản thân tôi cũng không tránh khỏi bị bệnh tật. Khi tôi 20 tuổi, tôi bị bệnh tăng nhãn áp và có vấn đề với đốt sống cổ. Tôi biết hậu quả của các bệnh này rất rõ ràng. Một bệnh có thể gây mù lòa và bệnh kia có thể gây tàn phế. Trong hai mươi năm sau đó, tôi đã nghiên cứu rất nhiều để tìm ra nguyên nhân và cách chữa các bệnh này. Tôi đã thử rất nhiều cách chữa, nhưng không có cách chữa nào có thể giải quyết được triệt để vấn đề. Tôi chỉ có thể dựa vào thuốc và vật lý trị liệu để giảm nhẹ các triệu chứng và kiểm soát bệnh tật. Càng nhiều tuổi tôi càng mắc thêm nhiều bệnh mới như tiêu chảy, cúm, ho kinh niên và đau khớp. Kết quả là tôi lại phải nhờ vào thuốc. Làm sao tôi có thể thoát khỏi tất cả các bệnh tật và đau khổ này. Chẳng nhẽ con người lại phải sống một cách vô vọng và chịu đựng sinh lão bệnh tử hay sao?
Vào tháng 5 năm 1995, một người đồng nghiệp đưa cho tôi quyển sách Chuyển Pháp Luân chứa các bài giảng chính của Pháp Luân Đại Pháp. Tối hôm đó tôi đã bị lôi cuốn bởi những lời giảng sâu rộng trong cuốn sách. Tại sao tôi lại chưa bao giờ nghĩ đến việc bước ra khỏi phạm vi của y học để nhìn bệnh tật từ một góc độ khác? Tại sao tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đột phá các rào cản của kiến thức hiện có để nhìn lại nhân loại và vũ trụ?
Cầm quyển sách trong tay tôi cảm thấy như tôi vừa mới nhận được một kho báu vô giá và không thể đặt được quyển sách xuống. Tôi đọc liền 6 bài giảng một lúc. Vào cuối tháng 5 tôi bắt đầu đọc lại quyển sách lần thứ hai một cách chăm chú. Tôi nhận ra rằng còn có một lĩnh vực kiến thức còn rộng và cao hơn những gì tôi đã học trong suốt những năm qua mà tôi chỉ có thể có được bằng cách tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đọc lại quyển Chuyển Pháp Luân nhiều lần và qua việc tăng cường hiểu biết của mình tôi cuối cùng đã quyết định đi trên con đường tu luyện vào cuối tháng 6. Tôi cũng học 5 bài tập động tác và làm theo tiểu chuẩn của người tu luyện để đề cao tâm tính của mình.
Thông qua việc tu luyện, các biến đổi rõ ràng liên tục diễn ra trên thân thể tôi và nhiều bệnh tật đã biến mất. Do vấn đề với đốt sống cổ mà trước kia tôi phải đeo găng tay khi đi ra ngoài; nếu không nếu tay tôi bị lạnh thì ban đêm tôi sẽ mất ngủ, vì hai cánh tay tôi sẽ bị tê và cực kỳ đau. Vào mùa đông năm 1995, khi nhiệt độ khoảng -10°C nhưng tôi vẫn không phải đi găng tay khi đi ra ngoài trời nhưng tối đến tôi vẫn ngủ như một đứa trẻ mà không bị khó chịu chút nào cả. Trước kia cơ thể tôi rất nhạy cảm với nóng lạnh. Tôi không thể thiếu quạt vào mùa hè và phải mặc rất nhiều quần áo khi trời chỉ lạnh đi có một chút. Giờ đây sau khi tập Pháp Luân Công tôi không còn thấy quá nóng vào mùa hè nữa. Khi những người khác nóng đổ mồ hôi hột, thì tôi cũng không toát mồ hôi nhiều lắm. Vào mùa thu, khi mọi người bắt đầu mặc áo ấm thì tôi vẫn chưa cảm thấy lạnh lắm. Hơn nữa, trước kia tôi không thể chịu được đói. Tôi sẽ cảm thấy yếu và chóng mặt nếu không ăn chỉ có một bữa. Giờ đây ngay cả khi quá bận việc đến nỗi không có thời gian để ăn tôi vẫn cảm thấy rất khỏe mạnh.
Tôi là một bằng chứng rằng một người gần 50 tuổi với một thân thể đầy bệnh tật có thể có những biến đổi to lớn về sức khỏe nhờ tập luyện Pháp Luân Công. Đây là điều không thể giải thích được bằng kiến thức hiện thời về nhân thể học. Tôi đã nhận ra thông qua kinh nghiệm tu luyện của chính mình rằng những gì chúng ta hiểu biết hiện nay là cực kỳ hữu hạn và rằng Pháp Luân Đại Pháp thực sự là một khoa học!