Một bác sĩ về hưu đã được giải thoát khỏi những thống khổ của bệnh sỏi thận và các vấn đề về tiêu hóa
Tôi là một bác sĩ về hưu. Tôi may mắn gặp được Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 8/1994. Thông qua việc tập Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã đào thải được các viên sỏi ra khỏi cả hai quả thận và chức năng gan của tôi đã trở lại bình thường. Những người ở xung quanh tôi biết rất rõ về những sự thực này.
Tại sao tôi, một bác sĩ Tây y, lại lựa chọn đi theo con đường tu luyện Pháp Luân Đại Pháp? Tôi xin kể lại những trải nghiệm của cá nhân mình:
Vào năm 1990, tôi bắt đầu có các triệu chứng đau bụng, đi ngoài, đầy bụng, và sút cân. Sự đau đớn và đầy bụng đôi khi làm cho tôi phải tỉnh giấc vào ban đêm. Cơ thể tôi rất là yếu. Tôi đã phải làm rất nhiều xét nghiệm bao gồm chụp CT, siêu âm, X-quang, nội soi, và xét nghiệm chức năng gan. Các bác sĩ tìm thấy sỏi ở trong cả hai quả thận, và chỉ số tranxaminaza cao (một chỉ số của chức năng gan). Tôi đi khám ở nhiều bác sĩ chuyên khoa ở các bệnh viện ở Bắc Kinh và thậm chí còn gửi cả mẫu máu ra nước ngoài để xét nghiệm nhưng không xác định được là bị bệnh gì. Tôi đã uống nhiều loại thuốc và thảo dược khác nhau và cũng đã đi tiêm rất nhiều. Tôi tiêu rất nhiều tiền vào các loại thuốc bổ và thử nhiều cách chữa trị khác nhau. Nhưng mức tranxaminaza của tôi vẫn tiếp tục rất cao.
Sự hành hạ đau đớn của bệnh tật đã làm cho tôi yếu đi hàng ngày và trực tiếp ảnh hưởng đến khả năng làm việc của tôi. Cuối cùng thì tôi đã phải về hưu sớm để chữa bệnh nhiều năm. Các chuyên gia nói rằng họ không thể chẩn đoán chắc chắn bệnh tình của tôi và rằng họ không có cách nào hiệu quả để chữa bệnh cho tôi, và chỉ có thể điều trị một số triệu chứng của tôi và khuyên tôi nên nghỉ ngơi và điều chỉnh chế độ ăn uống. Tôi rất thất vọng và vỡ mộng về y học. Không còn lựa chọn nào khác, tôi thử học một số loại khí công nhưng chẳng có tác dụng gì. Tôi cảm thấy kiệt sức cả về mặt thể chất lẫn tinh thần và không còn thiết sống nữa.
Vào năm 1994, tôi nghe thấy một cụ già nói rằng ông đã tập Pháp Luân Công được 3 tháng và rằng nó không những có thể chữa bệnh và đề cao sức khỏe mà còn có thể đưa con người lên cao tầng. Sắc mặt ông ấy sáng ngời khỏe mạnh. Tôi trở nên rất quan tâm và muốn tập Pháp Luân Công. Vào tháng 8/1994, tôi bắt đầu tập sau khi đọc quyển sách Pháp Luân Công (cuốn sách giới thiệu về các nguyên lý của Pháp Luân Công và hướng dẫn tập công).
Một hôm, tôi đột nhiên cảm thấy đau không thể chịu được ở vùng thận phải. Tôi bị nôn mửa nặng và bị mất nước. Gia đình tôi đưa tôi đến Khoa tiết niệu Bậnh viện Bắc Kinh để cấp cứu. Kết quả siêu âm cho thấy tôi bị phù ở thận bên phải và bị sỏi chèn ép và tôi được nhập viện. Các bác sĩ khoa tiết niệu bảo tôi rằng sỏi có kích thước 1.2cm là qua to để có thể lấy ra ngoài bằng các phương pháp truyền thống như uống thuốc và chỉ có thể điều trị bằng cách siêu âm tán sỏi hoặc mổ phanh. Việc tán sỏi thường có các tác dụng phụ nghiêm trọng như mất chức năng thận, chảy máu, và nhiễm trùng. Họ khuyên tôi nên mổ phanh là tốt nhất nhưng do sức khỏe yếu vì bị rối loạn tiêu hóa và bệnh mãn tính nên tôi cảm thấy đấy không phải là cách an toàn. Tôi xin được xuất viện.
Tôi kiên trì tập Pháp Luân Công ngay cả khi đang còn nằm viện và sau khi ra viện. Tôi nghe các bài giảng của Lý Sư Phụ trên băng ghi âm và đọc đi đọc lại quyển Chuyển Pháp Luân [là quyển sách chính của Pháp Luân Đại Pháp]. Sư Phụ Lý yêu cầu chúng tôi phải tự coi mình là người luyện công, đề cao tâm tính, vứt bỏ các tâm chấp trước vào danh lợi và cuối cùng đồng hóa với đặc tính của cũ trụ là Chân Thiện Nhẫn. Tôi đã lĩnh hội được những hiểu biết hoàn toàn mới về nhân thể và sinh mệnh cũng như vũ trụ. Cảnh giới tư tưởng của tôi được đề cao lên, và tôi không còn lo lắng về bệnh tật của mình nữa. Cùng với đề cao cảnh giới tư tưởng, sức khỏe của tôi cũng được cải thiện một cách thần kỳ. Khoảng 2 tháng sau khi xuất viện, tôi đi ra một viên sỏi thận hình ô-van lớn màu vàng trong khi tôi đang ngồi thiền ở nhà. Tôi đến bệnh viện để khám và được thông báo rằng thận bên phải không còn có sỏi và không còn bị phù nữa, và kích thước quả thận đã ở mức bình thường. Có 3 viên sỏi nhỏ ở phần đáy của quả thận bên trái. Một tháng sau, nước tiểu của tôi bị vẩn trắng đục. Không ngạc nhiên, khi tôi đi khám ở bệnh viện, phim X-quang cho thấy rằng chỉ còn một viên sỏi nhỏ kích thước 6mm ở dưới đáy của quả thận trái. Bác sĩ nói rằng sẽ rất khó đi tiểu mà ra nó được và chỉ có thể để cho nó nằm nguyên ở đó. Tôi tiếp tục tập Pháp Luân Công. Không lâu sau đó, viên sỏi này cũng đã tự động đi ra ngoài khi tôi đang ngồi thiền.
Thông qua việc tập Pháp Luân Công, tôi đã đi ra được các viên sỏi thận mà nếu không thì sẽ phải lấy ra bằng phẫu thuật hay bằng cách tán sỏi bằng siêu âm. Đây quả là một điều thần kỳ. Vào đầu năm 1996, một cuộc kiểm tra sức khỏe thường niên đã cho thấy rằng mức tranxaminaza của tôi đã xuống đến mức bình thường. Chức năng tiêu hóa của tôi cũng đã trở lại bình thường, và các triệu chứng như đau bụng, đi ngoài, đầy bụng cũng đã biến mất. Bây giờ tôi ăn uống bình thường, chứ không như trước đây khi tôi không thể ăn được hoa quả và các đồ ăn lạnh, ngay cả khi mùa hè. Trong quá khứ, tôi gầy và xanh, và không có sức khỏe. Bây giờ tôi có nước da hồng hào khỏe mạnh, có thể đi bộ rất nhanh và cảm thấy như có ai đẩy mình khi đạp xe đạp. Tinh thần của tôi cũng đã được cải thiện rất nhiều. Những người biết tôi nói với tôi rằng tôi đã trở thành một người khác hẳn sau khi tập Pháp Luân Công.