Thể chất yếu và bị chứng mất ngủ trong hàng thập kỷ, nhưng giờ đây cuộc sống của tôi đã thay đổi và được cải thiện

Tôi sinh ra trong một gia đình bác sĩ. Tôi nghe mẹ tôi kể lại rằng tôi bị đẻ non và rất yếu về mặt thể chất từ khi còn bé. Mẹ tôi nói rằng tôi còn bị thủy đậu hai lần. Lần thứ hai khi tôi bị thủy đậu, bệnh lan sang cả mắt. Vì bố tôi là bác sĩ nên tôi đã được cứu kịp thời.

Dưới ảnh hưởng và giáo dục của bố, tôi luôn luôn thích tập thể dục. Kể từ khi học tiểu học, tôi đã thích chạy và chơi bóng rổ. Tôi đã duy trì những thói quen này trong nhiều năm. Kết quả là trong những năm còn đi học, tôi đã rất khá trong các môn học thể dục. Tuy thế nhưng tôi lại rất kém ở những hoạt động yêu cầu sức khỏe và sự bền bỉ. Tôi trông rất gầy và ăn không ngon miệng. Trong khi học tôi cảm thấy không có sức khỏe nhiều lắm. Vào năm 1959 khi khi tôi chuẩn bị thi vào đại học, tôi bắt đầu bị bệnh mất ngủ. Đó là một gánh nặng mà tôi phải mang trong suốt 38 năm trời. Sau khi học xong đại học, tôi vẫn tiếp tục tập thể dục đều đặn. Từ khi còn trẻ tôi vẫn có thể cố gắng học được với một khối lượng kiến thức và bài vở rất lớn. Thế nhưng tôi vẫn không thể làm gì được đối với bệnh mất ngủ của mình.

Vào năm 1964, khi tôi chuẩn bị tốt nghiệp và được phân công công tác ngày nào tôi cũng đi đến bể bơi trong trường để bơi 1000m. Tôi hiểu rằng bởi vì tôi có thể chất kém, nên tôi phải cố gắng để có được một thân thể khỏe mạnh. Sau khi đi làm, tôi rất chú ý đến chuyện ăn uống và dinh dưỡng, và cũng vẫn duy trì việc thường xuyên tập thể dục. Tuy nhiên, việc có một thân thể khỏe mạnh tràn đầy sức sống vẫn năm ngoài tầm với của tôi.

Vào năm 1970, khi tôi đi đến Trường cán bộ Wuqi ở Xichan, ngoài việc chơi bóng rổ, tôi còn bơi lội vào cả mùa đông. Tôi nhớ lại rằng hồi đó trời có tuyết rơi nặng khi tôi đi bơi. Các bạn cùng lớp của tôi ở Trường cán bộ Wuqi đi ra để xem. Tôi bơi khoảng 100m trước khi lên bờ. Tôi cảm thấy tự hào về thành tích của mình và trở về với một nụ cười. Tôi có thể chơi 2 trận bóng rổ đồng thời ở trên 2 sân quay lưng lại với nhau nên tôi cảm thấy rất hài lòng về mình. Tuy nhiên, chứng mất ngủ trầm trọng đã quay trở lại ám ảnh tôi. Tôi lại cảm thấy mất sức và ăn không còn ngon miệng như một người trẻ tuổi bình thường nữa.

Vào năm 1971, tôi quay trở lại nhà máy và lập gia đình. Chứng mất ngủ của tôi đã trở nên tồi tệ hơn sau khi có hai đứa con và khối lượng công việc trở nên nhiều hơn. Tôi đang ở độ tuổi 30, và tôi vẫn có thể duy trì được bằng cách uống một liều thuốc ngủ nhỏ để nghỉ ngơi mà còn có sức để học tập và làm việc. Sau đó tôi quyết định thử tập Thái cực quyền thay các bài tập thể dục bình thường, và tôi tiếp tục tập hơn 20 năm sau đó.

Tuy nhiên, chứng mất ngủ kinh niên đã trở nên tồi tệ hơn theo thời gian.

Trước khi tôi về hưu vào tháng 9/1997, để có một tối ngủ ngon tôi phải uống 5 viên thuốc ngủ và một chai bia vào bữa tối. Gần như hôm nào tôi cũng phải như vậy. Bia và thuốc ngủ đã làm hỏng gan và tim của tôi. Khi tôi còn trẻ, tôi bị viêm gan mãn tính, nhưng đã chữa khỏi; tuy nhiên các chức năng gan của tôi đã trở nên rất kém trong một thời gian dài. Sức khỏe của tôi đã kém đến mức mà nếu như buổi tối tôi chỉ ngủ ít hơn một chút thì ngày hôm sau tôi sẽ bị đau đầu đến mức không thể làm được việc gì. Tôi cũng có các vấn đề về tiêu hóa và sẽ rất khó có thể ngủ lại được nếu tôi bị tỉnh giấc vào ban đêm. Có vẻ như là bất cứ xáo trộn nào trong cuộc sống hàng ngày cũng sẽ làm cho tôi không thể ngủ được. Hồi đó, tôi đã thử rất nhiều cách chữa bệnh khác nhau nhưng đều vô dụng, và tôi mới chỉ có 57 tuổi. Tôi nghĩ rằng sau khi tôi về hưu, cách còn lại duy nhất để cho tôi thử là Khí công.

Vào tháng 9/1997, khi tôi biết rằng tôi có thể về hưu sớm tôi đã nộp đơn xin. Vào lúc đó, một người họ hàng của tôi và chồng của cô ấy đã bắt đầu tập Pháp Luân Công. Sau khi biết rằng tôi đã về hưu, họ mời tôi đi đến điểm luyện công ở Nhà máy 930 để tập. Vào lúc đầu, tôi chỉ tập vào buổi tối và sau đó chúng tôi đến điểm luyện công ở Công viên Jinhua. Hồi đó là vào dịp Tết nguyên đán và tôi đã trải nghiệm được những thay đổi đáng kinh ngạc sau khi tập Pháp Luân Công chỉ mới 3 tháng. Tôi đã không còn cần phải uống thuốc ngủ mà tôi đã phải sống phụ thuộc vào trong hàng thập kỷ. Tự nhiên tôi có được sức khỏe mà tôi mơ ước hồi còn trẻ. Một lần tôi đi đến ga tàu hỏa để đón đứa cháu gái và bởi vì tàu bị trễ, tôi chỉ được ngủ có 3 tiếng vào đêm hôm đó. Ngày hôm sau, tôi vẫn cảm thấy hoàn toàn khẻo mạnh và luyện công và học các bài giảng của Pháp Luân Công như bình thường. Điều này là không tưởng đối với tôi trước kia.

Sau khi hàng thập kỷ yếu ớt và không hạnh phúc, cuộc sống của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi đã cảm thấy khỏe hơn rất nhiều và đã có thể ăn tất cả các loại thức ăn mà trước kia tôi không dám ăn. Vợ tôi thường xuyên nói về việc tôi trông đã khỏe hơn trước như thế nào. Khi tôi đạp xe đến nhà người anh, tôi không còn cảm thấy mệt như trước kia nữa. Ngày hôm sau, tôi vẫn có thể đạp xe đi đến nhà một người anh khác. Nét mặt tôi trở nên hồng hào khỏe mạnh, và cân nặng của tôi cũng đã tăng lến đến một mức khỏe mạnh. Tất cả mọi người xung quanh tôi đều cảm thấy kinh ngạc về những tiến triển lớn của tôi. Khi một người đồng nghiệp cũ gặp tôi ở trên đường, cô ấy rất ngạc nhiên và nói “Nếu anh không nói với tôi, tôi sẽ không nhận ra được anh.” Cô ấy nói rằng tôi đã trở nên một người hoàn toàn mới.

Tôi chỉ là một trong số rất nhiều ví dụ về việc Pháp Luân Công đã cải thiện cuộc sống của các học viên như thế nào. Do những lợi ích đáng kinh ngạc mà bản thân tôi đã trải nghiệm được, tôi sẽ không bao giờ ngừng tập luyện.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net