Một bệnh nhân có khối u hắc tố ác tính đã khỏi bệnh
Tôi sinh ra ở một trong những thành phố lớn ở miền Bắc Trung quốc. Trong năm đầu tiên mà kỳ thi đại học ở Trung quốc được tái thiết lập, tôi vào khoa tiếng Hán của trường Đại học Sư phạm. Tôi tốt nghiệp vào năm 1982, và bắt đầu làm công việc biên tập và đưa tin cho một trong những tờ báo ở thành phố thủ phủ của một tỉnh. Vào năm 1985, tôi nhận một vị trí phóng viên ở một tờ báo ở một thành phố ở miền Nam Trung quốc.
Mối quan hệ của tôi với Pháp Luân Đại Pháp bắt đầu vào đầu tháng 5/1999. Vào thời gian đó tôi bị chẩn đoán là bị một khối u ác tính và quay trở về quê để điều trị. Tôi được nhập viện vào bệnh viện trường y. Việc điều trị bao gồm cả việc tháo khớp ngón cái của bàn chân phải. Sau khi phẫu thuật, một học viên Pháp Luân Đại Pháp giới thiệu với tôi băng ghi âm các bài giảng và quyển sách Chuyển Pháp Luân của Sư Phụ Lý Hồng Chí. Tôi bắt đầu nghe các bài giảng của Sư Phụ trong khi vẫn còn phải nằm trên giường. Khi tôi có thể ngồi dậy được, tôi đọc quyển Chuyển Pháp Luân. Sau khi trở về nhà, tôi bắt đầu tham gia luyện công vào buổi sáng và học Pháp với các học viên ở khu vực gần nhà. Trong vòng 2 tuần, tôi không còn cần phải chống gậy và ngồi trên xe đẩy nữa và tôi đã có thể tự đi bộ được. Không lâu sau đó, với sự khuyến khích của các học viên khác tôi đã có thể ngồi thiền trong vòng nửa tiếng và tâm tính của tôi cũng được đề cao.
Sau khi tôi tập được chưa đầy 3 tháng, vào ngày 20/7/1999 chính quyền Giang Trạch Dân bắt đầu đàn áp Pháp Luân Đại Pháp trên diện rộng. Các phương tiện thông tin địa chúng của nhà nước truyền đi đủ các loại thông tin tuyên truyền giả dối. Là một học viên mới vừa bắt đầu tập nên tôi đã không tỉnh táo. Tôi đã bị chiến dịch tuyên truyền rầm rộ lừa dối và đã bỏ tập Pháp Luân Đại Pháp một thời gian.
Trong khoảng thời gian 2 năm 3 tháng không tập Pháp Luân Đại Pháp, khối u hắc tố ác tính đã tàn phá thân thể tôi. Tôi lại phải đi làm hóa trị liệu và các phương pháp chữa trị khác. Tuy nhiên vào tháng 2/2000, tôi phát hiện ra một khối u khác ở vùng bẹn, nơi một khối u đã bị cắt bỏ đi trước đó. Tôi trở về nhà và phẫu thuật lần thứ 2, và cắt bỏ các hạch bạch huyết. Tôi cũng phải dùng các cách điều trị khác để ngăn không cho khối u lan rộng. Tôi phải tiêm thuốc nhập từ Nhật bản và các thuốc khác nhập từ Đức trong suốt một năm liền. Vào tháng 3/2001, tôi bắt đầu cảm thấy lúc nào cũng buồn nôn, và cảm thấy rất ốm yếu. Sau khi đi khám ở bệnh viện thì phát hiện ra rằng tuyến thượng thận, phổi trái, và chân của tôi đều có các khối u đang lan rộng. Khối u to nhất là 10cmx10cm. Vì vậy tôi đi đến Bắc kinh và Thượng hải vào cuối tháng 5 để điều trị. Các bệnh viện nổi tiếng như Bệnh viện ung thư Thượng hải, Bệnh viện Huashan, Trường quân y số 2, Bệnh viện 307 Bắc kinh, và Bệnh viện ung thư Bắc kinh đều xác định rằng bệnh ung thư giai đoạn cuối của tôi là không thể chữa được.
Vào giữa tháng 6, tôi lê cái thân thể kiệt sức của mình về nhà và dùng hóa trị liệu, và đồng thời uống một số thảo dược của Trung tâm nghiên cứu chữa trị bệnh ung thư bằng Trung y cổ truyền. Tuy nhiên, từ tháng 8 thân thể tôi đã trở nên cực kỳ yếu, và tôi phải ngừng việc hóa trị liệu, và về nhà uống thuốc Trung y cổ truyền. Trong chỉ có một vài tháng mà cân nặng của tôi đã giảm từ 80kg xuống còn có 50kg. Dần dần do bị nôn liên tục, tôi cũng đã không còn có thể uống thảo dược được nữa. Tôi phải dùng moóc-phin và các loại thuốc khác để giảm đau, và tôi phải dựa vào axít amino và các chất dinh dưỡng ở dạng lỏng khác để duy trì cuộc sống. Tôi nằm liệt giường suốt cả ngày và gần như không thể trở mình được.
Vào ngày 24/10, một ngày trước ngày sinh nhật lần thứ 44 của tôi, cuộc đời của tôi đã gần như đến hồi kết thúc, và cả nhà tôi đều đang rất đau buồn. Người bố 80 tuổi của tôi ôm tôi và khóc rất to. Tôi nghĩ tại sao điều này lại xảy ra khi tôi còn quá trẻ? Con gái của tôi mới chưa đầy một tuổi, và tôi phải rời xa người cha già, xa vợ, xa con gái và anh chị em của mình cũng như cuộc sống và sự nghiệp mà tôi rất thích. Tại sao con người phải đến thế giới này? Tại sao họ lại phải rời xa trong đau khổ như vậy? Điều này đã làm tôi nhớ đến Pháp Luân Đại Pháp mà trước kia tôi đã tập.
Trong những tài liệu mà một học viên gửi cho tôi, tôi tìm thấy một số bài của các chuyên gia giỏi nói về mối quan hệ giữa y học và nghiệp lực. Tôi cảm thấy hứng thú và nghĩ với vài ngày cuối cùng của cuộc đời tôi nên tìm câu trả lời cho các câu hỏi của mình và cố gắng tìm hiểu ý nghĩa chân chính của đời người. Vào lúc đó, tôi không có ý định gì khác ngoài việc muốn tìm hiểu chân lý của đời người. Trong 2 năm tôi bị chiến dịch tuyên truyền lừa dối, tôi đã nói những điều rằng mà tôi không nên nói, và thậm chí còn đổ lỗi cho Đại Pháp và Sư Phụ Lý Hồng Chí, nhưng vào lúc đó tôi không có bất cứ ý muốn nào là sẽ nhận được gì từ Đại Pháp. Tôi chỉ nghĩ rằng nếu trong tương lai sự thực chứng tỏ rằng Đại Pháp đúng là một khoa học siêu thường nhất, thì tôi cũng sẽ không có cơ hội để biết nữa sau khi tôi đã chết. Vì vậy, tôi muốn dùng những giây phút cuối cùng của đời mình để đọc quyển sách của Sư Phụ Lý Hồng Chí – Chuyển Pháp Luân lại một lần nữa.
Vào ngày 25/10 là ngày sinh nhật lần thứ 44 của tôi, tôi quay trở lại con đường tu luyện Pháp Luân Đại Pháp ngập ánh vàng kim, và các thay đổi lớn đã bắt đầu diễn ra gần như ngay lập tức. Tôi quyết định rằng bất chấp việc tôi còn lại bao nhiêu thời gian, tôi cũng sẽ dùng nó để tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp. Tối hôm đó, tôi đã lại có thể bắt đầu ăn uống được. Không lâu sau, tôi đã có thể giảm liều lượng tiêm thuốc giảm đau từ 2 giờ một lần xuống 5 giờ một lần.
Tôi cảm thấy rằng không từ ngữ nào có thể diễn tả được lòng từ bi của Sư Phụ. Không lâu sau, tôi đã có thể ngừng tiêm thuốc giảm đau và truyền dinh dưỡng ở dạng lỏng.
Tôi hiểu sâu sắc rằng tất cả mọi ngày sau ngày ấy là do Pháp Luân Đại Pháp đem đến cho tôi. Tôi phải trân quý cuộc đời mới của mình, yêu cầu chính mình phải tuân theo chuẩn mực đạo đức tâm tính cao nhất là Chân Thiện Nhẫn và làm một đệ tử chân chính. Khi thấy tôi không còn cần phải tiêm thuốc giảm đau nữa và lại có thể ăn uống đều đặn được, tất cả mọi người đều nói, “Pháp Luân Đại Pháp thật là kỳ diệu. Thật không thể nào tin được!” Người giúp việc của nhà tôi, là người chăm sóc con gái tôi và tôi, nhìn thấy những thay đổi đó của tôi và nói với tất cả mọi người mà cô gặp về trường hợp của tôi. Kết quả của sự thay đổi kỳ diệu này của tôi là mọi người ở xung quanh tôi cũng đã bắt đầu thay đổi. Những ai đã từng tin vào những tuyên truyền giả dối của các phương tiện thông tin đại chúng của nhà nước cũng đã bắt đầu đặt câu hỏi nghi ngờ những tuyên truyền đó và những ai trước kia bán tin bán nghi đã bắt đầu nhận những tư liệu thông tin giải thích sự thật về cuộc đàn áp Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân và những người theo ông ta. Một số người thậm chí còn bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp.
Ngày 25/11/2001: Đã tròn một tháng kể từ khi cuộc đời mới của tôi bắt đầu. Tôi muốn viết xuống đây những thay đổi mà tôi đã trải nghiệm qua trong tháng này. Tôi muốn sử dụng cuộc sống được kéo dài của tôi để chứng thực Pháp Luân Đại Pháp và nói với tất cả những ai đã bị lừa dối rằng tôi là một bằng chứng sống của sự thực rằng Pháp Luân Đại Pháp kỳ diệu và tuyệt vời như thế nào.
Ngày 19/12/2001