Các bệnh tật nghiêm trọng và hội chứng hậu chấn thương đã biến mất

Tôi rất yếu và có rất nhiều bệnh tật từ khi còn trẻ. Vì những hậu quả nghiêm trọng của lần bị chấn thương nên tôi đã phải về hưu sớm. Chính Pháp Luân Công đã giúp tôi trở nên khỏe mạnh.

Khi tôi mới lên 27 tuổi, tôi đã bị hết bệnh này đến bệnh khác. Tôi phải uống các loại thuốc Tây y và Trung y suốt cả năm. Tôi bị viêm thận, viêm gan, ung thư tử cung và ung thu vú. Các bệnh tật khác hành hạ tôi thường xuyên bao gồm bệnh thiếu máu, viêm dạ dày, mất ngủ, chóng mặt, thiếu máu não, và thấp khớp. Tôi đã phải chịu khổ sở lâu dài vì những căn bệnh này, sức ép công việc, công việc nhà nặng nhọc, và các vấn đề gia đình cực kỳ khó chịu. Tôi cảm thấy tuyệt vọng.

Tôi thường cảm thấy chóng mặt, và đôi khi bị bất tỉnh. Vào năm 1994, trên đường đi làm, tôi bị bất tỉnh và ngã xuống từ các bậc đá. Đầu tôi đập mạnh vào góc của bậc thang cuối cùng, và bất tỉnh ngay lập tức. Tôi được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Tôi bị rạn xương sọ và chấn thương, và phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt hơn 40 ngày liền. Sau khi ra viện, xương sọ tôi đã không hồi phục tốt và vẫn bị một vết rạn nhỏ, nên tôi không thể rửa mặt như bình thường. Tôi chỉ có thể lau nhẹ mặt, nếu không cả đầu tôi sẽ cảm thấy rất khó chịu. Hậu quả của chấn thương đã làm cho tôi chóng mặt suốt cả ngày. Tôi chỉ có thể làm việc khoảng nửa tiếng và sau đó tôi phải dừng lại để nghỉ ngơi. Nếu không, tôi sẽ mắc phải những lỗi nghiêm trọng trong công việc. Sau đó, không còn cách nào khác tôi đã phải về hưu sớm.

Vào giữa tháng 3 năm 1997, tôi đã trải qua một ngày khó quên nhất trong cuộc đời. Tôi gặp một người bạn ở trên phố, và cô ấy khuyên tôi nên thử tập Pháp Luân Công. Tôi đã không nghĩ nhiều về việc đó, nhưng cũng đi với cô ấy. Hồi đó tôi không biết gì về môn này, tôi chỉ làm theo các động tác. Sau đó vài ngày tôi đột nhiên cảm thấy ăn ngon miệng. Tôi ăn 3 bát cơm trong một bữa, trong khi trước kia tôi chỉ có thể ăn một ít cơm do bị viêm dạ dày mấy chục năm liền. Tất cả các triệu chứng khó chịu mà tôi có trước kia đã biến mất hoàn toàn mà tôi không biết. Trong 7 năm qua, tôi đã không phải uống một viên thuốc nào.

Do quyển Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Công hồi đó cực kỳ hiếm, tôi không có sách để đọc trong suốt một tháng đầu tiên sau khi tập các động tác. Sau đó tôi đã nhận ra rằng tôi đã đắc được một thứ rất trân quý. Tôi cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc. Chính Sư Phụ của chúng tôi đã cho tôi một thân thể khỏe mạnh và dẫn dắt tôi đi đến ý nghĩa chân chính của đời người. Tôi không thể diễn tả sự biết ơn và kính trọng của tôi bằng lời. Tôi chỉ có thể nói với mọi người sự thực về Pháp Luân Đại Pháp như vậy.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net