Các vấn đề về tiêu hóa kéo dài 30 năm đã khỏi hoàn toàn

Vào năm 1966, khi tôi đang tham gia vào việc xây dựng Trạm xe lửa Chengkun, tôi đột nhiên bị viêm dạ dày cấp tính. Sau đó, nó chuyển thành bệnh viêm dạ dày mãn tính. Vào năm 1973, sau khi công ty chuyển tôi trở về Bắc Kinh, mặc dù đã được chữa trị theo nhiều cách khác nhau, bệnh của tôi vẫn không thuyên giảm. Trong thời gian đó, tôi phải đi khám bệnh rất nhiều, nhưng bệnh của tôi càng ngày càng nặng. Bênh của tôi chuyển từ viêm dạ dày sang viêm teo dạ dày và loét tá tràng. Thêm nữa, ở bên phía bụng trái, có một cục cứng to hơn quả chuối, làm cho tôi bị đau. Người ta nói với tôi rằng không có cách chữa trị đặc biệt nào cho trường hợp của tôi cả. Kết quả là, càng ngày tôi càng cảm thấy lo lắng.

Trong nhiều năm, tôi không thể ăn được ở căng-tin của công ty. Hàng ngày vào bữa trưa, tôi phải mang theo cháo hoặc đồ ăn chế từ bột mì. Dạ dày của tôi nhạy cảm đến mức mà tôi không thể ăn được bất cứ đồ ăn lạnh hoặc cứng nào. Tôi không cảm thấy đói và đôi khi bị đau bụng nặng. Da mặt tôi trông vàng và tôi trở nên gầy da bọc xương và rất yếu. Tôi thường xuyên phải đi đến bệnh viện. Tôi phải uống rất nhiều loại thuốc Trung y và Tây y. Tuy thế bệnh tình của tôi vẫn không khá hơn lên.

Vào năm 1993, tôi về hưu. Tôi quyết định rằng mình phải cố gắng chữa trị cho khỏi bệnh. Trong năm đó, tôi uống hơn 170 gói thảo dược Trung y. Tôi không dừng ngay cả trong những tháng nóng nhất của mùa hè. Vợ tôi đun thuốc cho tôi. Ngày nào tôi cũng cầm một ấm chứa thứ thuốc đắng đó và cố ép mình uống nhưng nó vẫn không thể trị hết khỏi bệnh.

Vào đầu năm 1996, khi về cơ bản tôi đã từ bỏ hy vọng, thông qua giới thiệu của một người bạn, tôi may mắn được biết về Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi tôi nghiêm túc đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân của Sư Phụ Lý Hồng Chí tôi dần dần hiểu ra tu luyện chân chính có nghĩa là gì. Sau một tuần tập các động tác, một hôm tôi phát hiện ra rằng cục cứng ở bụng tôi đã trở nên mềm. Một vài ngày sau đó, tôi thậm chí không còn cảm thấy nó nữa. Sau khi bắt đầu tập, tôi không còn cần phải uống thuốc nữa. Tất cả các triệu chứng ở dạ dày của tôi đã biến mất. Đây là một sự khích lệ rất lớn cho cả tôi và gia đình tôi. Kể từ đó trở đi, tôi đã dám ăn cơm, bánh rán, hoa quả, và bất cứ thứ gì tôi muốn. Da mặt tôi đã chuyển từ màu vàng sang màu hồng. Tôi bắt đầu tăng cân, càng ngày tôi càng cảm thấy khỏe mạnh hơn. Bạn bè và hàng xóm của tôi thường xuyên nói về những thay đổi nơi tôi mà họ nhìn thấy.

Không lâu sau khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công, căn bệnh tiêu hóa của tôi kéo dài 30 năm đã biến mất. Tôi phải công nhận rằng điều đó thật là thần kỳ. Điều gây ấn tượng với tôi nhất là Sư Phụ Lý Hồng Chí nhấn mạnh vào việc tu tâm và đề cao tâm tính. Chỉ có bằng cách liên tục đề cao chuẩn mực đạo đức và cảnh giới tư tưởng, coi nhẹ danh lợi cá nhân, vứt bỏ mọi tư tưởng xấu và các lo lắng không cần thiết, và duy trì một trạng thái tâm lý tinh thần thanh tịnh thì con người ta mới có thể thực sự đạt được sức khỏe về thể chất và tinh thần.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net