Một quan chức chính phủ về hưu đã vượt qua bệnh teo cơ
Tôi là một người đàn ông 70 tuổi, một quan chức chính phủ đã về hưu. Tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 12 năm 1995. Tôi muốn chia sẻ với tất cả mọi người khả năng vô hạn của Pháp Luân Đại Pháp đã triển hiện trong việc tôi khỏi bệnh để mọi người có thể biết được sự thật.
Trước khi tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp tôi bị bệnh teo cơ cực kỳ nặng ở nửa phía bên phải của cơ thể. Tôi không thể tự chăm sóc mình hàng ngày. Hơn nữa tôi còn bị bệnh vành tim, huyết áp cao, rối loạn thần kinh chức năng, xơ cứng động mạch, cholesterol cao, viêm họng, lồi đĩa đệm và các bệnh khác nữa. Vợ tôi nói đùa rằng “Trừ các bệnh phụ khoa ra còn lại thì ông bị tất cả các loại bệnh tật!”
Tôi đã phải sống nhờ thuốc. Các chi phí y tế của tôi là cao nhất ở trong cơ quan tôi làm và việc chữa trị bệnh tật của tôi đã tốn rất nhiều tiền của nhà nước. Tôi bị bệnh teo cơ từ khi tôi còn trẻ. Căn bệnh trở nên ngày một tồi tệ hơn qua nhiều thập kỷ. Từ cánh tay phải cho đến đùi bên phải, các cơ của tôi dần dần bị teo nhỏ lại. Các cơ ở cánh tay phải của tôi bị teo đến mức mà xương bả vai và vai của tôi đã bị trệch ra, và khớp vai của tôi chỉ còn được nối bằng lớp da ở ngoài. Thậm chí một số y tá không dám nhìn vào đó. Tay của tôi gầy yếu như da bọc xương. Tôi thậm chí còn không nhấc nổi đôi đũa và chiếc tăm lên khỏi bàn. Cánh tay tôi sẽ bị cứng khi nhiệt độ xuống khoảng 13-14 độ C. Bàn tay phải và chân phải của tôi có màu xanh xao và mắt cá chân phải của tôi không cử động được. Bàn chân phải của tôi chỉ bé bằng một nửa bàn chân trái, và cẳng chân phải của tôi nhỏ hơn cẳng chân trái khoảng 10cm. Thậm chí cả mặt và cổ bên phải của tôi cũng đã teo lại. Đầu và người tôi nghiêng về phía bên phải. Khi đi thì bàn chân của tôi đá về phía bên phải. Hiện nay, căn bệnh của tôi bị coi là bệnh nan y và y học không thể chữa được. Theo bệnh học thì nếu việc teo cơ lan đến các cơ quan thì bệnh nhân sẽ chết.
Căn bệnh này đã gây bao khó nhọc cho tôi trong cuộc đời. Đôi khi sau khi tắm, tôi nhìn thấy thân thể mình ở trong gương đang bị biến dạng và tôi cảm thấy vô vọng. Càng ngày sức khỏe của tôi càng trở nên tồi tệ và tôi càng bị trầm cảm nặng.
Đúng lúc tình trạng của tôi trở nên vô vọng nhất thì may mắn đã mỉm cười với tôi và tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp là Pháp môn đã cứu sống tôi. Có được quyển sách chính của Pháp Luân Đại Pháp là Chuyển Pháp Luân tôi đã đọc đi đọc lại với một lòng ngưỡng mộ và thích thú. Tôi cảm thấy rằng tôi đã thực sự đắc được một kho báu và tôi cũng kiên định tập các bài luyện công. Đầu tiên, các động tác của tôi không được chính xác cho lắm do tình trạng của tôi, nhưng thay vì buồn bực, tôi đã cố gắng tập các bài luyện công theo chỉ dẫn của Sư Phụ. Tôi tập trung vào việc tu tâm tính, và nghiêm khắc yêu cầu chính mình suy nghĩ và hành xử theo đặc tính của vũ trụ là Chân Thiện Nhẫn. Tôi tin tưởng chắc chắn vào Đại Pháp của Sư Phụ, Pháp đã loại bỏ những điều bất định của tôi trong rất nhiều năm. Trong quá trình tu luyện của tôi, tôi dần dần hiểu ra là tại sao tôi lại bị quá nhiều bệnh tật và khổ nạn đến như vậy và tôi hiểu rằng nếu tôi muốn tránh chúng và có được hạnh phúc thì tôi phải tu luyện và phản bổn quy chân.
Sau khi bắt đầu tu luyện được một vài tuần, những điều thần kỳ bắt đầu diễn ra. Khoảng gần cuối tháng 12/1995, tôi phát hiện ra rằng bàn chân phải của tôi đã to lên, mắt cá chân của tôi đã khỏe hơn, và màu da không còn xanh xao nữa mà đã trở nên hồng hào. Thân thể bị teo của tôi đã bắt đầu cải thiện từ phần dưới trở lên. Mô cơ đang được sinh ra ở bên phải của cơ thể từ cẳng chân cho đến lưng và ngực. Sau khoảng 1 tháng các cơ ở đầu gối, hông, ngực và sườn đã được hồi phục hoàn toàn. Tay phải của tôi đã có lại được màu da như bình thường, các cơ đã trở nên khỏe hơn, và tay tôi không còn bị luôn luôn lạnh nữa. Cơ vai của tôi cũng đã trở nên to và khỏe. Khoảng cuối tháng 3/1996, vai và bả vai bị trệch của tôi đã gần như được hồi phục hoàn toàn. Cơ đen-ta và các cơ khác của tôi cũng đã được hồi phục, và cánh tay phải của tôi cũng đã trở lại hoạt động như bình thường. Các cơ ở mặt và cổ của tôi cũng đã phục hồi. Đầu tôi không còn bị nghiêng về bên phải nữa và tôi cũng đã có thể đứng thẳng được rồi. Nhờ Pháp lực của Pháp Luân Đại Pháp mà cơ thể của tôi đã được cải thiện hàng ngày và các chức năng của tay và chân phải tôi cũng đã dần dần được cải thiện. Tôi xúc động rơi nước mắt mỗi khi tôi nhìn thấy những cải thiện mới trên thân thể mình hay khi chạm vào các cơ đang lớn dần lên của mình.
Trước khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp tôi nặng 63.5kg. Chỉ trong vòng có 94 ngày tôi đã lên được 6.5kg và vào khoảng 18/3/1996 tôi đã nặng 70kg. Trước khi tôi tập Pháp Luân Đại Pháp tôi đã đi đến Bệnh viện Đại học y Thẩm Dương ở tỉnh Cát Lâm, Bệnh viện Đại học y Bắc Kinh, Bệnh viện Hữu nghị Bắc Kinh, và Bệnh viện quân y Thẩm Dương để chữa trị nhưng không ở đâu có cách nào chữa được căn bệnh của tôi. Tôi cũng đã thử tập các loại khí công khác nhưng cũng không có tác dụng. Trong mấy chục năm liền, tôi thậm chí không dám mơ rằng tôi có thể khỏi bệnh. Tuy nhiên sau khi tập Pháp Luân Công trong chỉ 100 ngày, cơ thể tôi đã biến đổi một cách thần kỳ. Điều này chứng tỏ rằng Đại Pháp tốt như thế nào và Sư Phụ giỏi như thế nào. Tất cả những điều này đều là sự thực.
Ai cũng biết rằng khi người ta già đi thì sức khỏe cũng giảm sút và họ không còn khỏe như những người trẻ tuổi nữa. Họ dễ dàng bị ốm và luôn luôn cảm thấy lạnh nhưng sức khỏe của tôi không còn như thế nữa. Tôi đã tăng cân và bệnh vành tim, huyết áp cao và các bệnh khác của tôi cũng đều biến mất. Kể từ khi tập Pháp Luân Công tôi không còn cần phải uống thuốc và đi bệnh viện nữa và sắc mặt tôi rạng ngời, nước da hồng hào, đôi mắt sáng ngời, đầu óc tỉnh táo, và thân thể khỏe mạnh; đây là những kết quả mà không thể đạt được bằng các cách tập luyện thông thường khác.
Tôi biết rất rõ rằng sức khỏe của tôi được cải thiện hoàn toàn là do tôi tập Pháp Luân Đại Pháp.