Một cuộc đời khốn khổ vì bị bệnh mãn tính đã được hồi sinh
Tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp vào khoảng giữa tháng 5/1999. Năm nay tôi 42 tuổi.
Mẹ tôi sinh ra tôi trên sàn nhà ở bên cạnh giường ngủ. Bà đã bị kiệt sức đến nỗi ngủ thiếp đi trong khi dựa vào thành giường sau khi đẻ. Bố tôi tính tình rất nóng nảy và muốn có con trai hơn con gái. (Theo chính sách một con ở Trung quốc thì phần lớn các đôi vợ chồng không có cơ hội có đứa con thứ hai, nên đối với rất nhiều người thì việc đứa con đầu lòng là trai hay gái là rất quan trọng…) Khi bố tôi phát hiện ra rằng tôi là con gái, ông đã để tôi vào trong một cái rổ bón phân và bỏ tôi ở một cái mương. Nhưng mẹ tôi đã tìm thấy tôi và đem tôi trở về nhà sau khi bà tỉnh lại. Kể từ đó, tôi đã sống một cuộc sống đầy vất vả.
Vào mùa đông năm 1996, sau khi bị sẩy thai tôi tỉnh dậy vào lúc nửa đêm và thấy mình bị tê liệt. Tôi cảm thấy toàn thân bị tê liệt và không còn sự sống nữa. Tứ chi của tôi không có phản ứng và tôi không còn cảm giác gì nữa cả. Tôi sốc quá không còn có thể khóc được nữa khi phải đối mặt với một tai họa bất ngờ như vậy. Thân thể tôi đã tàn tạ vì bị nhiều bệnh tật. Người chồng trung thủy và tận tụy của tôi đã đi tìm kiếm các cách chữa trị cho tôi bằng bất kỳ giá nào. Sau đó, sau khi lấy lại được điều khiển thân thể, tôi bị bệnh thấp khớp nặng. Toàn thân tôi từ đầu đến chân bị đau đớn khủng khiếp. Nhiều mạch máu bị vỡ gây chảy máu nghiêm trọng. Tôi đã từng đến các bệnh viện chuyên khoa về sức khỏe phụ nữ và trẻ em, các bác sĩ Trung y và Tây y, và nhiều nơi khác nữa để tìm cách điều trị nhưng các triệu chứng vẫn không suy chuyển. Tôi phải sống dựa vào tiêm thuốc để cầm máu và duy trì sự sống của mình. Không khí vui vẻ của gia đình tôi đã biến mất hoàn toàn. Chồng tôi phải làm việc gần như không nghỉ ngoại trừ lúc ngủ và đứa con gái 13 tuổi của tôi phải làm một phần công việc nội trợ trong gia đình.
Tôi nằm liệt giường không thể ngồi dậy được trong 4 tháng liền. Nhìn chồng con mệt mỏi và lo lắng và tình trạng của chính mình tôi cảm thấy vô vọng. Nằm liệt giường cả ngày ngày này qua ngày khác, nếu không tiêm thuốc thì có lẽ tôi đã không thể qua khỏi. Tôi đã trở thành một gánh nặng lớn cho chồng con. Có lúc một người hàng xóm của tôi đã giúp chuẩn bị cho đám tang cho tôi. Tôi bắt đầu khóc và suy nghĩ suốt cả ngày là mình sẽ chết như thế nào và sau khi chết thì sẽ như thế nào. Tôi cảm thấy tôi không thể tiếp tục sống được nữa. Đúng vào lúc này tôi nghe về Pháp Luân Đại Pháp và có một bản của quyển sách vô giá Chuyển Pháp Luân.
Ngày đầu tiên đọc các bài giảng của Pháp Luân Đại Pháp, rất nhiều thắc mắc của tôi trong cuộc đời đã được giải đáp. Càng đọc sách tôi lại càng thấy lôi cuốn. Hai mắt tôi trước kia thường bị đau mỏi khi tôi đọc sách. Thật ngạc nhiên là, hôm đó tôi có thể đọc sách liên tục cả một nửa ngày liền. Tôi không cảm thấy mỏi mắt gì cả. Thay vào đó, hai mắt tôi cảm thấy rất dễ chịu. Tôi cực kỳ hạnh phúc. Khi tôi đọc Bài giảng thứ 3, tâm trí tôi dường như được mở mang như một cánh cửa. Tôi cảm thấy sáng sủa ở trong tâm và trở nên minh bạch ra rất nhiều vấn đề. Không lâu sau khi bắt đầu luyện công tôi đã không còn bị chảy máu nữa bất kể là tôi cử động như thế nào. Thân thể tôi trở nên nhẹ nhàng. Trong quá trình học Pháp Luân Đại Pháp, luyện công và đề cao tâm tính, các cục bụi phổi amiăng to như hạt đậu ở trong phổi tôi đã bắn ra ngoài khi tôi ho. Chồng tôi là người không dễ dàng tin vào điều gì cũng đã hoàn toàn bị thuyết phục và rất ngưỡng mộ Sư Phụ và Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không thể tìm được lời nào để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Tôi chỉ biết khóc vì vui mừng. Pháp Luân Đại Pháp đã chiếm tim tôi. Tôi cảm thấy rằng cơ thể tôi đã trở nên khỏe mạnh và tâm trí tôi được mở mang rộng lớn. Tôi hành xử và đối xử với mọi người theo tiêu chuẩn của Pháp Luân Đại Pháp là Chân Thiện Nhẫn. Tôi quan hệ tốt hơn với gia đình chồng sau nhiều năm có ác cảm với họ. Tôi cố gắng hết sức kính trọng họ và bù đắp cho việc đối xử tệ của tôi đối với họ trước kia. Điều này làm cho gia đình chồng tôi vui đến mức họ luôn ca ngợi Pháp Luân Đại Pháp.
Tôi có một cửa hàng bán lẻ bán các sản phẩm cho một số nhà máy. Tôi đã từ bỏ tâm lý mua chịu và trả chậm. Tôi bắt đầu trả tiền ngay sau khi giao dịch để thanh toán các khoản mà tôi nợ các nhà máy. Họ thấy những điều tôi làm là không thể hiểu được. Người quản lý một nhà máy ở tỉnh Zhejiang rất là ngạc nhiên khi nhận được khoản thanh toán của tôi. Ông ấy đã đích thân đi nhiều dặm đường đến để cảm ơn tôi. Tôi nói rằng ông ấy nên cảm ơn Sư Phụ tôi bởi vì chính các nguyên tắc của Pháp Luân Đại Pháp của Sư Phụ đã dạy tôi phải luôn luôn cân nhắc đến người khác trước. Chính các nguyên tắc của Pháp Luân Đại Pháp của Sư Phụ đã dạy tôi không truy cầu những thứ thuộc về người khác và phải sống làm người tốt đem lại lợi ích cho những người khác trong tất cả các việc tôi làm. Người quản lý nói “Sư Phụ Pháp Luân Công thật là vĩ đại. Việc sản xuất của nhà máy đã phải ngưng lại bởi vì mọi người ở khắp mọi nơi trên toàn Trung quốc không trả nợ đúng hạn. Tôi đến đây để học chị. Nếu như ai cũng học Pháp Luân Đại Pháp và nghe theo lời Sư Phụ như chị và luôn cân nhắc đến người khác trước thì thật là tuyệt vời.” Ông ấy muốn nhìn thấy mặt Sư Phụ tôi nên tôi đã bật băng hình hướng dẫn luyện công của Sư Phụ cho ông ấy xem. Ông ấy bắt đầu học các bài luyện công từ băng hình của Sư Phụ ngay lập tức. Ông ấy nói giọng vui vẻ “Tôi sẽ học các bài luyện công nhanh chóng để tôi có thể dạy lại cho vợ con tôi sau khi tôi về. Tôi sẽ giúp vợ con mình học Pháp Luân Đại Pháp và các bài giảng của Pháp môn.” Ông ấy thật là may mắn! Đầu tiên ông ấy đến để học cách là làm sao để có nhiều tiền hơn cho nhà máy nhưng ông lại học được Pháp Luân Đại Pháp.
Trong khi tôi đang học Pháp Luân Đại Pháp, luyện công, đang cố gắng để trở thành một người tốt hơn và sống một cuộc sống hạnh phúc thì chính quyền của Giang Trạch Dân bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20/7/1999. Nhiều học viên Pháp Luân Công nghĩ rằng những người lãnh đạo của đất nước không biết sự vĩ đại của Sư Phụ và Pháp Luân Công của chúng tôi và một thực tế rằng các học viên Pháp Luân Công là những người tốt. Tôi đã đi đến Bắc Kinh nhiều lần để nói với chính phủ về những lợi ích cả về mặt thể chất và tinh thần mà tôi đã nhận được nhờ việc tập Pháp Luân Công thông qua Văn phòng Thỉnh nguyện Quốc gia. Tôi muốn đề nghị với những người lãnh đạo đích thân đọc các quyển sách của Pháp Luân Công, để thực sự hiểu Pháp Luân Công và các học viên của môn. Chính phủ nên cho nhân dân một cơ hội để tập luyện và đề cao mình và cho nhân dân quyền được trở nên khỏe mạnh. Kết quả của việc tôi thực thi quyền được thỉnh nguyện của mình theo Hiến pháp là tôi đã bị bắt , bị đánh đập và bị giam giữ không công bằng nhiều lần. Nhân dân đang bị đàn áp vì cất lên tiếng nói về cuộc đàn áp Pháp Luân Công.
Tôi kêu gọi tất cả mọi người giúp đỡ chấm dứt cuộc đàn áp tàn bạo này đối với những người dân tốt bụng và vô tội này để tất cả mọi người sẽ có cơ hội để tập Pháp Luân Công và cải thiện chất lượng cuộc sống của mình như tôi.