Ung thư gan giai đoạn cuối đã biến mất

Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung quốc lục địa

Năm nay tôi 37 tuổi. Tôi là một người rất may mắn bởi vì tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công trong khi tôi đang bị một căn bệnh không chữa được. Căn bệnh đó, trước kia đã không thể chữa được ngay cả sau khi tôi đã tiêu tốn hàng trăm nghìn nhân dân tệ (1), đã biến mất sau khi tôi tập Pháp Luân Công được có một vài tháng.

Sau khi được hưởng nhiều lợi ích như vậy từ Pháp Luân Công, tôi cảm thấy rất buồn rằng một môn tập tốt như vậy lại đang bị phỉ báng và đàn áp bởi những người theo Giang Trạch Dân ở Trung quốc. Ở đây, tôi muốn chia sẻ những trải nghiệm thực tế của mình với Pháp Luân Đại Pháp để những ai đã bị lừa dối bởi những tuyên truyền của Giang Trạch Dân có thể có một cái nhìn đúng đắn.

Vào tháng 3/2000, tôi bị viêm gan. Sau khi đi khám ở bệnh viện, các bác sĩ nói với tôi rằng bệnh của tôi rất nghiêm trọng. Các bác sĩ giới thiệu tôi đến một bác sĩ Trung y đã nghỉ hưu tự nhận rằng có thể chữa khỏi được căn bệnh này. Người bác sĩ này điều trị cho tôi trong vòng 5 tháng và tôi đã tiêu tốn hết 20 nghìn nhân dân tệ cho phí điều trị nhưng căn bệnh của tôi vẫn không được kiểm soát. Gia đình tôi rất lo lắng cho tôi, và mọi người tìm kiếm khắp nơi cách chữa trị tốt hơn. Sau đó, có người giới thiệu tôi đến một bác sĩ giàu kinh nghiệm đã nghỉ hưu khác và tôi đã điều trị theo cách của ông trong 4 tháng. Tất cả các chi phí điều trị đã tốn hơn 30 nghìn nhân dân tệ nhưng căn bệnh vẫn không thuyên giảm. Gia đình tôi đã bắt đầu hết hy vọng. Tất cả bạn bè thân quyến của tôi đã đi tìm kiếm cho tôi những biệt dược để chữa bệnh cho tôi, và gia đình tôi đã tiêu tốn them 10 nghìn nhân dân tệ nữa. Tuy nhiên, sau 1 năm chữa bệnh, khi tôi đi đến bệnh viện để kiểm tra thì căn bệnh vẫn ở đó. Đến thời điểm đó, chúng tôi đã không còn tiền để tiêu nữa, nên tôi phải ngừng việc chữa trị.

Vào tháng 5/2002, căn bệnh gan của tôi lại tái phát. Một người bạn đã giới thiệu tôi đến một bác sĩ mới. Với một tia hy vọng, tôi đến gặp người bác sĩ, và ông nói với tôi rằng ông ấy rất tự tin là có thể chữa khỏi bệnh cho tôi. Ông ấy nói rằng “Tôi đã chữa khỏi rất nhiều bệnh nhân như anh. Anh phải trả trước 20 nghìn nhân dân tệ, và anh cũng cần phải mua thuốc cộng với thảo dược của tôi để có hiệu quả tốt hơn. Sau khi anh được chữa khỏi bệnh, tôi sẽ gọi một phóng viên truyền hình đến đây. Sau đó anh hãy giúp tôi quảng cáo y thuật của tôi.” Tôi đồng ý với các yêu cầu của ông ấy và tin tưởng để ông ấy chữa bệnh cho mình. Tuy nhiên, khi tôi đi khám 5 tháng sau đó, căn bệnh đã chuyển thành ung thư gan.

Tôi đã tiêu tốn hơn 100 nghìn nhân dân tệ để chữa bệnh và tôi chưa bao giờ nghĩ rằng căn bệnh sẽ trở thành như thế này. Cả gia đình tôi cũng sống dưới bóng mây u ám của căn bệnh của tôi.

Đúng vào lúc tôi gần như tuyệt vọng hoàn toàn, một người họ hàng của tôi giới thiệu Pháp Luân Công cho tôi. Đó là vào tháng 12/2002. Tôi học các bài luyện công của Pháp Luân Công, và sức khỏe của tôi ngày càng được cải thiện. Với sự ủng hộ và khuyến khích của gia đình tôi, tôi tu luyện Pháp Luân Công rất chăm chỉ. Căn bệnh của tôi đã biến mất một cách thần kỳ chỉ sau một vài tháng. Trong khoảng thời gian đó, tôi không phải tốn chút tiền nào để chữa bệnh. Tôi quá may mắn là được tập Pháp Luân Công. Tất cả hàng xóm và bạn bè nhìn thấy tôi làm việc ngoài đồng và đi câu cá sau khi tập chỉ một thời gian ngắn và họ đều cảm thấy kinh ngạc về khả năng của Pháp Luân Công.

Các bạn, tôi tràn đầy lòng biết ơn người sáng lập Pháp Luân Công là Sư Phụ Lý Hồng Chí. Chính ông đã cứu sống tôi khỏi cái chết. Tôi lại trở thành một người khỏe mạnh và hạnh phúc lại quay trở lại với gia đình tôi. Pháp Luân Công đã thực sự cứu cả gia đình tôi. Tôi muốn nói với tất cả mọi người về những trải nghiệm của mình để họ không tin vào những lời giả dối trên các phương tiện thông tin đại chúng của Giang Trạch Dân. Một trải nghiệm cá nhân duy nhất cũng có trọng lượng gấp hàng nghìn lời nói dối của họ.

Tối muốn nói với tất cả các bạn rằng Pháp Luân Đại Pháp rất là tốt bởi vì nó dạy người ta tu luyện theo Chân Thiện Nhẫn và cải thiện chất lượng cuộc sống của xã hội. Tôi không thể hiểu được là tại sao một môn tập tốt như vậy lại bị đàn áp thay vì phải được quảng bá rộng rãi. Tôi nghĩ rằng điều đó là hoàn toàn sai và không công bằng.

(1) Nhân dân tệ là đơn vị tiền tệ của Trung quốc. Một người lao động bình thường ở Trung quốc kiếm được khoảng 500 nhân dân tệ mỗi tháng

copyrights © http://khaitam.minhhue.net