Chín bệnh nặng bao gồm cả ung thư đại trực tràng ở giai đoạn cuối, và xơ gan đã biến mất hoàn toàn
Bài của Wang Sheng, một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở thành phố Gongzhuling tỉnh Cát Lâm
Vào ngày 21/5/2002, tôi bị cảnh sát bắt và bị đưa đến một trại giam ở thành phố Gongzhuling tỉnh Cát Lâm. Ở đó tôi bị các quan chức hủ hoại đối xử tàn nhẫn và bị mắc một bệnh nặng. Sau khi tôi trở nên gầy mòn và đang chết, trại giam thông báo cho gia đình tôi. Cảnh sát đưa tôi đến bệnh viện để khám trong khi vẫn bị còng tay. Kết quả là tôi bị chín bệnh nặng bao gồm cả ung thư đại trực tràng ở giai đoạn cuối, xơ gan giai đoạn cuối, bệnh chết hoại thận, tiểu đường, và viêm túi mật. Bệnh viện địa phương ở thành phố Gongzhuling không thể chữa được trường hợp của tôi nên tôi được chuyển đến một bệnh viện ở thủ phủ của tỉnh. Các bác sĩ ở đó, nói rằng các bệnh của tôi là không thể chữa khỏi được và tình trạng của tôi chỉ có thể được tạm thời duy trì như hiện nay. Họ nói với con trai tôi, “Cháu nên chuẩn bị tinh thần là bố cháu sẽ chết”. Ngay cả trong tình trạng này, cảnh sát vẫn phạt tôi cả tạo lao động 3 năm. Họ lừa gia đình tôi ký tên tôi vào danh sách tại cải tạo và các giấy tờ khác nữa. Tại đây tôi xin tuyên bố rằng mọi thứ mà gia đình tôi ký thay cho tôi đều không có giá trị.
Tất cả thân nhân của tôi đi đến bệnh viện vì mọi người cảm thấy rằng đây sẽ là lần cuối cùng nhìn thấy tôi. Một số người nói “Hãy chuẩn bị lễ tang thôi. Anh chỉ còn ít thời gian thôi.” Tôi nói với mọi người rằng “Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Tôi có Sư Phụ và Đại Pháp. Đừng lo cho tôi. Tôi sẽ ổn thôi.” Tôi cảm thấy rất yên tâm, và luôn mỉm cười. Tôi yêu cầu được xuất viện, nhưng các bác sĩ không hiểu, và không đồng ý. Tôi vẫn đi về nhà bỏ qua các thủ tục xuất viện. Tôi lại bị đưa đến bệnh viện nhưng sau khi tôi trở về nhà tôi lại có thể ngồi dậy một vài ngày.
Đầu tiên tôi chỉ có thể ngồi dậy khoảng 5 phút nên tôi ngồi và đọc các quyển sách Pháp Luân Đại Pháp trong 5 phút. Tôi không bao giờ đọc sách trong khi nằm. Không lâu sau đó, tôi có thể ngồi ở ghế và đọc trong 10 phút, 20 phút và cuối cùng trong cả giờ đồng hồ. Tôi không thể đứng vững khi tôi lại bắt đầu tập các bài luyện công nhưng tôi vẫn cố gắng đặc biệt là khi tôi cố tập bài 4 vì tôi không thể cúi người xuống được. Khi tôi ngồi xuống, tôi không thể đứng dậy lại được nữa nhưng tôi vẫn cố gắng tập. Tôi phải cần có 2 người giúp tôi để đi vào nhà vệ sinh. Một người đỡ tôi ở đằng trước và một người đỡ ở đằng sau để tôi có thể rặn được. Tôi cố gắng hết sức để làm tất cả những gì tôi có thể với một thái độ “Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp và không gì có thể ngăn trở tôi được.” Pháp Luân Đại Pháp đã thi triển Pháp lực ở trong con người tôi. Chỉ trong vòng có 10 ngày, tôi đã lại có thể tự chăm lo cho mình. Tôi lại có thể gấp chăn, rửa mặt, tự ăn và tự đi vệ sinh được. Thân nhân và hàng xóm của tôi đều cảm thấy rằng thật là thần kỳ.
Một tháng sau, vợ tôi đề nghị rằng tôi đi bệnh viện khám. Tôi đi đến bệnh viện để cô ấy không phải lo lắng nữa. Kết quả khám vẫn cho thấy rằng tôi vẫn còn bị xơ gan giai đoạn cuối. Sau khi về nhà tôi an ủi vợ “Đừng lo, lần trước người ta phải khiêng anh vào bệnh viện, nhưng lần này anh đã có thể tự đi bệnh viện được. Chẳng phải điều đó đã chứng tỏ khả năng của Pháp Luân Đại Pháp rồi còn gì?” Sau hai tuần nữa, tôi đã gần như hoàn toàn hồi phục. Tôi trở về quê. Mọi người trong làng không tin vào mắt mình khi họ nhìn thấy tôi đã là một người khỏe mạnh. Họ đều cảm thấy rằng Pháp Luân Đại Pháp thật là tuyệt vời. Tôi nói với họ là tôi và các học viên khác đã bị đàn áp nghiêm trọng như thế nào, và đưa cho họ một số tư liệu thông tin và đĩa VCD. Tôi đi bộ từ làng này sang làng khác. Tôi kể lại câu chuyện thần kỳ của mình cho bất cứ ai mà tôi gặp. Nhiều người đầu tiên không hiểu tôi nhưng cuối cùng thì cũng đã hiểu rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Một số người tìm đến gặp tôi để tìm hiểu sự thật về Pháp Luân Công, một số người mượn sách để đọc, và một số người nói rằng trong tương lai họ cũng sẽ tập Pháp Luân Công. Bốn tháng sau, tôi quay trở lại bệnh viện để giải thích sự thật cho các bác sĩ và y tá. Người bác sĩ điều trị cho tôi trước kia rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Ông ấy tỏ ra không tin về sự hồi phục của tôi và nghĩ rằng mình đã chẩn đoán nhầm trước kia. Tôi nói “Làm sao mà anh có thể chẩn đoán nhầm tất cả các bệnh đó được. Không, anh đã không chẩn đoán nhầm. Tôi đã khỏi bệnh nhờ tập Pháp Luân Công.” Họ cảm thấy rằng điều này rất là kỳ bí nên tôi đã giải thích sự thật cho họ “Tất cả mọi tuyên truyền về Pháp Luân Công trên truyền hình đều là lừa dối. Vụ tự thiêu trên quảng trường Thiên An Môn là một vụ lừa đảo. Nó đã được dàn dựng để làm hại Pháp Luân Công để mọi người ghét Pháp Luân Công.” Tôi cũng nói với họ rằng “Pháp Luân Công đã làm rất nhiều điều tốt cho sức khỏe của nhân dân. Ai tập Pháp Luân Công cũng thu được lợi ích. Đừng tin những lời giả dối đó. Hãy nhớ rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Chân Thiện Nhẫn là tốt.” Khi tôi về, người bác sĩ đó đã tiễn tôi ra đến tận cầu thang.