Cột sống bị vẹo nghiêm trọng trong 20 năm đã thẳng lại trong 3 ngày

Tôi đọc một bài viết về tôi đăng trên Internet. Những điều mà người cảnh sát nói về cơ bản là đúng sự thật nhưng không hoàn toàn chính xác. Sau khi tập Pháp Luân Công, căn bệnh của tôi đã khỏi trong vòng 3 ngày chứ không phải là 3 tháng. Thật sự là chỉ trong vòng có 3 ngày cột sống bị vẹo của tôi trong 20 năm đã thẳng trở lại! Pháp Luân Đại Pháp thật là tuyệt vời. Bản than tôi là một thí dụ sống động.

Tên tôi là Wu Weiyu. Tôi sống ở thôn Yishan, thành phố Liuzhou. Kể từ khi tôi 50 tuổi, tôi đã không thể giữ thẳng được cái lưng của mình. Trong 20 năm qua, ngày nào tôi cũng cảm thấy đau ở lưng. Thân thể tôi bị gập lại gần như thành một góc. Tôi đã đi khắp nơi để tìm cách điều trị. Tôi đã uống rất nhiều thuốc và tiêu tốn rất nhiều tiền. Con trai tôi rất hiếu thảo với tôi. Bất cứ khi nào nó biết được rằng có một bác sĩ Trung y giỏi ở đâu đó là nó lại đưa tôi đến đó để điều trị. Nó còn nói rằng nó sẵn sàng tiêu hàng chục nghìn nhân dân tệ miễn là có thể chữa khỏi được bệnh cho tôi. Vào thời gian đó mấy chục nghìn nhân dân tệ là một số tiền không nhỏ.

Một hôm một người hàng xóm của tôi là cô Li kể với tôi về một người có xương sống bị vẹo mười năm đã thẳng trở lại sau khi tập Pháp Luân Công chỉ 1 năm. Cô ấy hỏi là tôi có tin không. Tôi trả lời ngay lập tức “Tôi tin, tôi tin. Hãy dạy cho tôi. Tôi sẵn sàng trả tiền.” Cô Li nói “Những người quảng bá Pháp Luân Công như chúng tôi đều là những người tình nguyện. Chúng tôi không thu một đồng nào hết.” Sau khi cô ấy nói như vậy cô đưa cho tôi một số tư liệu thông tin từ các học viên Pháp Luân Công khác.

Sau đó cô ấy đưa cho tôi một quyển sách Chuyển Pháp Luân là các bài giảng chính của Pháp Luân Công. Cô ấy đề nghị tôi đọc quyển sách cẩn thận và dạy tôi tập các động tác. Sau khi tôi đọc xong quyển Chuyển Pháp Luân tôi hiểu ra rất nhiều đạo lý. Rất nhiều câu hỏi mà trước đây tôi không thể hiểu được đã trở nên rõ ràng. Ngày thứ 3 sau khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công là ngày không thể quên nhất trong cuộc đời tôi. Đó là ngày 25/12/1998. Vào hôm đó tôi tỉnh dậy rất sớm. Mặc dù tôi mới chỉ học có 2 bài công pháp và tôi thậm chí còn chưa ngồi được trong tư thế kiết già nhưng tôi đã đi ra công viên vào lúc 4:30 sáng. Trên đường đi ra công viên tôi cảm thấy khác với trước kia; thân thể tôi cảm thấy nhẹ nhàng và các cơ bụng của tôi không còn căng ra như trước đây. Có khoảng hơn 10 người ở điểm tập công. Chúng tôi đứng thành một vòng tròn nghe theo tiếng nhạc nền luyện công. Khi tôi đang tập bài thứ 2 là Pháp Luân Trang Pháp xương sống tôi đột nhiên phát ra tiếng “rắc rắc rắc”. Lúc đó ở đó rất là yên tĩnh. Tất cả mọi người ở đó đều nghe thấy tiếng xương sống tôi kêu răng rắc. Tôi cảm thấy rằng thân thể tôi từ từ thẳng dần lên. Một lúc sau tôi đã có thể nhìn thấy đầu của những người tập xung quanh. Trước đó tôi chỉ có thể nhìn thấy chân của mọi người. Hai mươi năm qua tôi phải gánh nặng bệnh tật đã đè nặng lên tôi. Tôi thường không hiểu tại sao tôi vẫn còn sống. Chính là Sư Phụ của chúng tôi đã cho tôi một thân thể khỏe mạnh. Tôi không thể tả được cảm giác của tôi lúc đó. Hàng nghìn lời cũng không thể tả được long biết ơn của tôi đối với Sư Phụ.

Sau khi chúng tôi hoàn thành các bài tập của mình, những người cùng tập mở mắt và hỏi tiếng kêu đó là từ đâu phát ra. Khi họ trông thấy tôi đứng thẳng ở đó tất cả mọi người đều ngạc nhiên. A! Bà Wu, bà cao như vậy à? Tất cả mọi người ở đó đều khóc ra nước mắt vì vui mừng, hai tay hợp thập cảm ơn Sư Phụ từ bi.

Khoảng 6 tháng sau, ngày 20/7/1999 đến. Cuộc đàn áp đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp bắt đầu vào ngày hôm đó. Thành ủy thành phố Liuzhou, chính quyền thành phố, Sở cảnh sát, và các đồn cảnh sát của tất cả các quận huyện và phường xã thay nhau bắt giữ các học viên Pháp Luân Công, lục soát nhà cửa, đe dọa chúng tôi, và cố bắt chúng tôi từ bỏ Pháp Luân Công. Cảnh sát mang giấy bút đến bắt tôi viết giấy cam đoan [từ bỏ Pháp Luân Công]. Tôi viết “Sư Phụ của chúng tôi là người tốt nhất trên thế giới này. Ân huệ của ông đối với tôi còn cao hơn núi. Tôi cam đoan rằng tôi sẽ theo Sư Phụ tôi suốt cuộc đời này và mãi về sau này.”

Tôi kể lại câu chuyện của mình cho tất cả các nhân viên cảnh sát. Tôi gọi tất cả hàng xóm và đồng nghiệp đến để làm chứng. Tất cả mọi người đều chứng nhận rằng lưng của Wu Weiyu đã bị gù trong hơn 20 năm. Đúng là nó đã thẳng lại khoảng một nửa năm trước đây. Vào ngày 28/7/1999 hai phóng viên của chuyện mục Tình hình cảnh sát hiện thời của một tạp chí của Sở cảnh sát thành phố Liuzhou và hai nhân viên cảnh sát của sở cảnh sát đến nhà tôi với một máy quay phim. Họ yêu cầu tôi đọc một bản tuyên bố mà họ đã viết sẵn nói rằng bệnh của tôi khỏi là do uống thuốc. Nhưng tôi nói trực tiếp vào máy quay phim rằng tôi đã bị vẹo cột sống trong hơn 20 năm, và cuộc sống của tôi rất khó khăn. Đảng có quan tâm gì đến tôi lúc đó không? Giờ đây, Sư Phụ tôi đã chữa khỏi bệnh cho tôi mà không đòi hỏi ở tôi điều gì. Bây giờ các ông muốn tôi phản bội Sư Phụ tôi, và làm những thứ phản thiên nghịch địa đi ngược lại với ý muốn của tôi. Tôi sẽ không làm như vậy.

Một nhân viên cảnh sát dọa sẽ bắt tôi đi cải tạo nếu tôi không hợp tác. Tôi nói, nếu dám thì hãy dùng súng và dao giết tôi đi. Vì thế mà cuốn phim đã không thể thực hiện được mục đích của họ. Cùng với thời gian sự việc này đã bị quên lãng. Trong 5 năm qua tôi đã kiên định học Pháp (1) và luyện công. Tôi đã không cần phải uống một viên thuốc nào và thân thể tôi ngày một khỏe mạnh hơn. Trải nghiệm cá nhân của tôi đã chứng tỏ rằng tập Pháp Luân Công có thể làm cho người tập khỏe hơn. Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ tu luyện!

(1) Pháp: Pháp lý hay những bài giảng của Pháp Luân Đại Pháp.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net