Bệnh máu trắng của một giáo viên đã biến mất

Tôi là một giáo viên 58 tuổi của một trường trung học ở thành phố Jinzhou tỉnh Liêu Ninh. Hồi năm 1997, tôi bắt đầu phải chịu đau đớn vì một khối u ở nách. Cuối cùng chồng tôi đưa tôi đến bệnh viện để phẫu thuật cắt bỏ nó. Hóa ra đó lại là bệnh máu trắng. Vì tôi không biết rằng đó là một bệnh nguy hiểm nên tôi cũng không hiểu tại sao các đồng nghiệp của tôi ở trường lại thì thầm to nhỏ với nhau mỗi khi trông thấy tôi. Có một hôm khi tôi đang đi đằng sau một vài người hàng xóm. Không biết rằng tôi đang ở đằng sau, họ nói chuyện với nhau “Tôi nghe nói rằng ai đó bị bệnh máu trắng. Theo tôi biết thì những ai bị bệnh này sẽ chết rất nhanh. “ Sốc quá, tôi đứng yên một lúc, và sau đó tôi đi về nhà với những bước nặng nề. Vì trông tôi rất xanh, chồng tôi biết rằng hẳn là tôi đã biết được bệnh tình của mình. Chồng tôi hỏi tôi là chuyện gì đã xảy ra vậy. Tôi bật khóc trách rằng Chúa không công bằng với mình. Được gia đình khuyên nhủ, tôi nhận ra rằng có khóc cũng không cứu được mạng mình. Tôi lặng lẽ viết di chúc và chuẩn bị sẵn sàng đón đợi cái chết. Đang chờ chết, tôi ở trong tuyệt vọng, và đúng vào lúc đang ở dưới đáy của cuộc đời thì mẹ tôi giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp cho tôi và chia sẻ kinh nghiệm tập của bà với tôi.

Mẹ tôi sinh ra ở một làng quê. Sinh ra 11 đứa con, nên bà rất gầy yếu. Bị rất nhiều bệnh tật sau khi sinh con, bà sống một cuộc đời nghèo khổ, không có tiền để đi khám bác sĩ. Vào năm 1996, gần như tất cả gia đình tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp. Ở tuổi 88, mẹ tôi bây giờ sống còn khỏe mạnh hơn bao giờ hết. Từ việc gieo trồng cho đến thu hoạch bà có thể làm bất cứ công việc đồng áng nào như một người còn trẻ tuổi. Một số người thậm chí còn nói đùa rằng bà cứ như là một cái cây bằng sắt hàng nghìn năm tuổi bỗng nở hoa. Dưới ảnh hưởng của bà nhiều người trong làng cũng đã bắt đầu tập Pháp Luân Công. Tôi biết rằng sự thần kỳ đó là do bà tập Pháp Luân Công. Mẹ tôi nói với tôi rằng chắc là bà đã chết lâu rồi nếu như bà không tập Pháp Luân Công và rằng con người không thể có cách nào, mà chỉ có tu luyện theo Đại Pháp là Chân Thiện Nhẫn là có thể thay đổi vận mệnh của con người.

Sau đó mẹ tôi đưa tôi về nhà để dễ dàng hơn cho tôi tập Pháp Luân Công. Vào cuối năm 1997, tôi bước vào con đường tu luyện. Chẳng bao lâu sau khi tôi bắt đầu tập, thân thể tôi đã bắt đầu quá trình tịnh hóa. Dần dần các triệu chứng nặng của tôi đã lần lượt biến mất. Một năm sau, tôi đến bệnh viện để khám sức khỏe, và kết quả là bệnh ung thư của tôi đã biến mất hoàn toàn! Gia đình tôi rất vui mừng cho tôi. Trong sáu năm qua, tôi đã làm theo các yêu cầu của Pháp Luân Đại Pháp để tu luyện tâm tính của mình. Tôi không bao giờ nhận các món quà không chính đáng bằng tiền của các học sinh biếu tôi. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ và được tặng danh hiệu “Giáo viên giỏi” vì sự tận tụy của tôi cho sự nghiệp giáo dục. Tôi hiểu rất rõ trong tâm rằng vinh dự này có được là do tôi tập Pháp Luân Đại Pháp. Đó chỉ là biểu hiện của việc đề cao tâm tính của tôi trong phương diện sự nghiệp và là thể hiện của sức mạnh của Pháp Luân Đại Pháp.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net