Bệnh thoái hóa xương và ung thư vú đã khỏi khi đang bị đàn áp dã man
Bài của một học viên Đại Pháp ở tỉnh Hắc Long Giang
Mặc dù tôi không được học lên cao, và tôi phải nỗ lực rất nhiều để có thể viết bài này, tôi vẫn muốn chia sẻ câu chuyện của mình với các bạn. Trước kia tôi bị bênh thoái hóa xương giai đoạn 2 ở hai bên hông và trên thực tế là đã không đi lại được trong gần một năm. Tuy nhiên, chỉ 3 - 4 ngày sau khi tập Pháp Luân Đại Pháp tôi đã không cần phải chống gậy nữa và lại có thể đi lại được. Sự việc này đã có một ảnh hưởng mạnh mẽ đối với những người trong làng biết rằng tôi đã đi lại khó khăn từ khi 27 tuổi. Khi tôi mới bắt đầu tậ Pháp Luân Công mọi người phải đưa tôi ra sân tập trong một cái xe đẩy.
Tôi bắt đầu tập luyện vào tháng 3 năm 1999 khi tôi 28 tuổi. Khi cuộc đàn áp Pháp Luân Đại Pháp bắt đầu tháng 7/1999 tôi đã nói chuyện với bố chồng tôi về sự thật về Pháp Luân Công và ông đã đồng ý rằng tôi nên đi Bắc Kinh khiếu nại về quyền được tập luyện. Hồi đó bố chồng tôi bị bệnh viêm mạch máu và đã biến chứng thành bệnh vón cục máu và hai chân ông đã bị viêm nhiễm do tuần hoàn máu kém. Các bác sĩ bảo họ không thể chữa bệnh này thông qua phẫu thuật được. Đầu năm 2000 tôi đem sổ y bạ của mình do một số bệnh viện lớn cấp, để chứng tỏ rằng trước kia tôi đã bị thoái hóa xương với Phòng 610 (là cơ quan chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công) địa phương để cho họ thấy lợi ích của việc tập Pháp Luân Công. Những người ở Phòng 610 đưa tôi đến đồn cảnh sát và một cảnh sát viên đi quanh tôi và nói “Bệnh thoái hóa xương của cô đã hồi phục đến mức này à?” Tôi đã giải thích chi tiết là sức khỏe của tôi đã cải thiện như thế nào sau khi tập Pháp Luân Đạo Pháp. Cảnh sát gọi điện cho một số người trong làng tôi để xác thực rằng điều tôi nói là đúng. Sau khi nhận được sự xác thực, anh ta đã để cho tôi đi.
Ngay sau đó, tôi đã quyết định đi Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho quyền được tập Pháp Luân Công. Bố tôi nói “Con nên đi ngay cả khi không có ai khác đi bởi vì Pháp Luân Đại Pháp đã đem lại cho con một cuộc đời mới và con cần phải làm theo lương tâm của mình”. Bố tôi cho tôi đủ tiền để đi đường. Ở Bắc Kinh tôi đã bị bắt và cảnh sát đã dùng dùi cui điện để sốc tôi khắp người. Tôi bị giam trong trại giam địa phương trong hơn 60 ngày. Tôi tuyệt thực 9 ngày và dạ dày tôi bắt đầu chảy máu. Thay vì được đưa đi chữa trị, tôi còn bị bức thực.
Lần sau đó tôi đi Bắc Kinh để thỉnh nguyện, tôi lại bị bắt và bị cầm tù trong một trại lao động cưỡng bức 1 năm. Có một lần bố tôi đã phải trả hơn 500 nhân dân tệ [500 tệ là thu nhập hàng tháng trung bình của một người lao động ở thành thị trung quốc] để được vào thăm tôi ở trại lao động cưỡng bức Vạn gia. Trước khi ông được phép gặp tôi, gác trại bảo bố tôi phải lăng mạ người sáng lập Pháp Luân Công, nhưng ông từ chối. Ông đã phải cho lính gác 100 tệ nữa để được gặp tôi, vì trại lao động này không cho phép gia đinh vào thăm thân. Vì tôi từ chối không từ bỏ tín ngưỡng của mình, tôi bị khóa trong một nhà tù nam và bị bắt phải ngồi trên một chiếc ghế bằng kim loại trong 3 ngày mà không được ngủ chút nào. Tôi đã phản đối bằng cách tuyệt thực. Khi bố tôi nhìn thấy tôi gầy đến mức độ không thể tin được, ông đã khóc cùng với anh chị tôi. Trưởng trại lao động là ông Shi (họ), đội trưởng, và các tù nhân khác đã bảo gia đình tôi thuyết phục tôi từ bỏ tín ngưỡng của mình và thôi không luyện công nữa. Họ nói với bố tôi rằng “Con gái ông là một kẻ nói dối. Cô ta nói rằng bệnh thoái hóa xương của cô ta đã khỏi sau 3-4 ngày tập Pháp Luân Công.” Bố tôi đã nghiêm túc trả lời “Việc bệnh thoái hóa xương của nó đã khỏi trong một thời gian ngắn như vậy không phải là nói dối; đó là một sự thật được nhiều người biết đến. Tại sao mọi người không hỏi những người sống ở làng tôi? Ai cũng biết về việc này.” Trưởng trại sau đó nói rằng tôi rất là ngoan cố và bảo bố tôi thuyết phục tôi “chuyển hóa”. Tôi bảo bố tôi rằng “Chuyển hóa có nghĩa là con phải xa rời Sư Phụ và Đại Pháp, và con phải đặt điều để phê phán Đại Pháp và từ bỏ tu luyện.” Ngay lập tức bố tôi nói “Không. Người ta sống phải đường đường chính chính. Bất cứ thứ gì bắt người ta phải từ bỏ lương tâm của mình là tuyệt đối không thể làm bất cứ lúc nào ngay cả khi người ta phải mất đi mạng sống của mình.” Trưởng trại và những người khác rất tức giận bởi những lời nói của bố tôi đến nỗi họ đóng sập cửa và bỏ đi.
Bố tôi không phải là một đệ tử, nhưng mẹ tôi thì là đệ tử. Bố khuyến khích mẹ, “Bà phải thực sự thể hiện điều đó nếu như bà muốn tu luyện, ngay cả khi dao kề cổ”. Nên khi cảnh sát hỏi mẹ tôi là liệu bà có tiếp tục tập nữa hay không, bà đã trả lời kiên định, “Có!” Bà đã bị bắt và cảnh sát muốn bố tôi phải trả 5000 tệ tiền phạt. Bố tôi nói ngay “Tại sao tôi lại phải cho anh tiền? Bà ấy đã phạm luật gì? Chẳng phải bà ấy chỉ tập để trở nên khỏe mạnh và để trở thành người tốt hay sao? Tôi nói với anh rằng nếu có tôi cũng không đưa cho anh tiền. Nếu anh ép buộc, tôi sẽ kiện anh. Tôi không tin bất cứ ai trên đất nước này là đang bảo vệ luật pháp.” Cảnh sát sốc quá và không nghĩ được gì. Sau đó mẹ tôi đã bị bắt. Hai tuần sau đó, bà đã được thả bởi vì anh tôi trả 700 tệ cho những nhân viên cảnh sát.
Vào tháng 6/2000, 5 tù nhân ở trại Vạn gia túm tóc tôi và kéo lê tôi trên sàn nhà. Sau đó họ đá và đánh tôi và đưa tôi đến nhà tù nam. Hai chân tôi vẫn còn chảy máu vì bị kéo lê. Họ phạt tôi 9 ngày bằng cách bắt tôi ngồi xổm rất lâu hay ngồi yên trên một cái ghế ngắn. Các vết thương ở chân tôi đã bị nhiêm trùng vì tuần hoàn máu kém và bắt đầu mưng mủ. Tôi không thể đi lại bình thường trong hơn 20 ngày. Không lâu sau đó, một bên ngực của tôi bị nhiễm trùng và sưng lên. Sau 10 ngày, một vết thương mưng mủ xuất hiện. Rất nhiều mủ và máu đen chảy ra từ vết đó. Cuối cùng thì tất cả các mô ngực đã hoàn toàn bị phân hủy. Cân nặng của tôi rớt xuống chỉ còn một nửa của trước đây. Lính canh trong trại lao động thấy rằng tôi đang chết dần, và không muốn chị trách nhiệm cho cái chết của tôi nên họ đã đưa tôi đến Bệnh viện phụ nữ và trẻ em Harbin. Trại lao động gọi điện cho gia đình tôi và Phòng 610 địa phương đến đón tôi đêm hôm đó. Bác sĩ bảo họ là tôi bị ung thư vú.
Tôi cảm thấy kiệt sức và sức khỏe của tôi tệ đi hàng ngày. Tôi đang chết dần chết mòn nhưng vẫn cố gắng sống nhờ chính niệm, bởi vì tôi hiểu sâu sắc rằng nếu tôi vứt bỏ những suy nghĩ này, thì tôi sẽ không bao giờ có thể đứng dậy được nữa. Nhiều khi tôi chỉ muốn chết nhưng tôi nghĩ ngay là “Không!”. Một người bạn của tôi đến thăm tôi và nói “Chẳng phải là bạn đã tập và khỏi bệnh thoái hóa xương sao? Vì bạn đã làm được điều đó, bạn nên luyện công và thoát khỏi bệnh ung thư.”
Hai ngày sau, một đệ tử địa phương đến nhà tôi và và đưa tôi ra ngoài cùng với cô. Ngày đầu tiên, người đệ tử này đưa cho tôi một quyển sách để đọc và và hỏi tôi là có muốn luyện công hay không. Tôi nghĩ “Làm sao mà mình có thể luyện công tình trạng này được? Ngực của tôi bị nhiễm trùng, và bị sưng và mủ chảy ra từ vết đó. Hai cánh tay tôi đầy vết phồng giộp và tôi bị ghẻ ở khắp nơi. Tôi yếu đến nỗi không thể đứng vững được. Sau đó tôi nghĩ “Tôi là một đệ tử Đại Pháp, một người tu luyện, tại sao tôi lại không luyện công? Hơn nữa, luyện công chỉ có tốt cho tôi.” Sau đó tôi tụ nhủ “Đúng”. Trong bài tập thứ nhất, tôi dùng tất cả sức lực của mình để duỗi người mà không nghĩ rằng mình bị bệnh. Sau 4 bài tập, những điều thần kỳ lại xảy ra. Ngực tôi không còn sưng nữa, và tôi đang chết dần lại cảm thấy khỏe mạnh. Cứ như Sư Phụ nói trong cuốn Chuyển Pháp Luân “Chúng ta giảng rằng, tốt xấu xuất tự một niệm của người ta, sai biệt ở một niệm ấy đưa đến hậu quả khác nhau.” Chồng của người bạn đồng môn không phải là đệ tử đã quan sát tôi từ đầu đến cuối. Khi anh ấy thấy là tôi đã thay đổi nhiều như thế nào trong vòng chỉ có một ngày anh ấy cười “Thật là kỳ diệu. Đúng là một điều thần kỳ. Anh ấy bảo tôi “Nói thật là, tôi đã lo rằng chị sẽ chết ở đây, bời vì chị còn cần phải có người mang chị đến đây. Nếu tôi không tận mắt nhìn thấy điều này thì tôi cũng sẽ không tin” Sau đó tôi bắt đầu học Pháp, luyện công và phát chính niệm thường xuyên. Thân thể tôi đã được cải thiện hàng ngày, và trong vòng dưới 20 ngày tôi đã hoàn toàn khỏe mạnh.
Không thể có lời nào để diễn tả là tôi biết ơn Sư Phụ như thế nào. Đồng thời, tôi cũng cảm ơn người đệ tử đã chăm lo cho tôi. Tôi quyết định về nhà. Ngày hôm sau khi tôi trở về nhà ngày sinh nhật lần thứ 66 của bố chồng tôi. Rất nhiều bạn bè và họ hàng đã nhìn thấy tôi trong bộ quần áo mới mà các đệ tử đã mua cho tôi. Tôi đã khỏe mạnh với nước da sáng ngời. Tất cả đều kinh ngạc. Ai cũng nói chuyện về tôi. Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng tôi đã chết vì họ không nghe nói gì về tôi trong 20 ngày. Chồng tôi rất vui và bố chồng tôi luôn miệng cười nói “Pháp Luân Đại Pháp thật là thần kỳ”. Bố chồng tôi nói với mẹ chồng tôi về điều này và bà nói “Tôi không tin. Tôi phải nhìn tận mắt mới được. Bà đến chỉ để xác nhận rằng ngực tôi đã khỏi hoàn toàn chỉ còn lại một cái sẹo lớn ở vị trí của vết rò. Mọi người trong làng đều nói “Ngay cả nếu bệnh viện có thể chữa khỏi ung thư giai đoạn cuối như thế thì cũng không thể làm cho vết rò đó lành lại được trong vòng có 20 ngày.” Tôi hỏi người bạn là cô ấy có nhớ những lời cô ấy nói với tôi trước kia không. Cô ấy nhấc ngón tay cái lên và nói “Tôi hoàn toàn tin vào Pháp Luân Công. Nó tốt đến nỗi không chỉ có tôi tin mà tất cả những người trong làng đều phải tin bởi vì chúng tôi đã thấy bằng chứng.” Sau đó, một ban ở thành phố đến làng tôi để cố tẩy não tôi và bảo tôi phải từ bỏ Pháp Luân Đại Pháp. Trưởng làng nói với ban “Các vị nói với tôi rằng cố ấy sắp chết do bị ung thư vú. Giờ đây cô ấy đã khỏi nhờ môn tu luyện của cô ấy và các vị không cho cô ấy tập nữa? Điều đó có nghĩa là các vị muốn cô ấy ngồi nhà chờ chết?”
Vào cuối năm cảnh sát từ đồn cảnh sát và Bộ công an mà đã đưa tôi từ bệnh viện về nhà đến nhà tôi và hỏi “Cô đã khỏi rồi à?” “Vâng”. “Cô thực sự khỏi rồi à?” “Các ông không thấy rằng tôi khỏe rồi à?” Cảnh sát nói “Hay là chẩn đoán nhầm?” Sau đó anh ta nói ngụ ý rằng tôi không nên ở nhà và nên tới nhà mẹ tôi ở vào ngày hôm sau. Tôi từ chối. Ngày hôm sau, cảnh sát đến bắt tôi. Tôi nói với họ “Tôi học Pháp là vì tôi muốn trở thành một người tốt và khỏe mạnh. Khi tôi sắp chết tôi đã bán nhà và vẫn không thể có đủ tiền để chữa bệnh. Khi tôi đã hết cách rồi thì Pháp Luân Đại Pháp đã cứu độ tôi. Sau đó tôi bị bắt bởi vì tôi đã nói sự thật về môn tập và tôi đã gần chết ở trong tù. Một lần nữa Pháp Luân Đại Pháp đã cứu tôi và tôi đã quay trở lại với cuộc sống. Bây giờ các vị lại đến để làm hại tôi. Các vị luôn miệng nói Đại Pháp là tà, hãy xem ai mới thực sự là tà. Ai đã cứu tôi và ai đang cố giết tôi?” Họ không nói được gì mà có vẻ như là họ đã cảm thấy hối hận. Họ bảo tôi “Chúng tôi không muốn làm việc này mà là do cấp trên ra lệnh”. Trong khi họ kéo tôi vào xe, con gái 9 tuổi của tôi đã ôm lấy chân cảnh sát và khóc “Hãy thả mẹ ra”. Sau khi họ cho tôi vào xe, con gái tôi quỳ xuống bên ô-tô nắm lấy cửa và khóc “Chú hãy bắt cả cháu nữa, cháu muốn đi cùng mẹ cháu” Cảnh sát nói giọng buồn buồn “Cháu còn nhỏ quá không thể đi theo được, mẹ cháu sẽ trở về sớm thôi” Họ cố lái xe đi nhưng con gái tôi vẫn cố nắm lấy nắm đấm cửa xe và khóc to “Mẹ, con cần mẹ!” Sau một vài lần thử cảnh sát vẫn không thể lái xe đi. Mọi người trong làng đều khóc và cảnh sát cuối cùng thì cũng rời đi sau khi bị lên án.
Tôi lại bị đưa vào trại giam. Tôi liên tục nhẩm đọc Pháp của Sư Phu ở trong tâm và nghĩ rằng bởi vì dù sao thì tôi cũng đã ở đây rồi, tôi sẽ giải thích sự thật về cuộc đàn áp. Tôi giữ cho suy nghĩ và hành động của mình cho ngay chính; tôi từ chối không học thuộc nội quy của nhà tù, và không cho để cho sự tà ác của họ ảnh hưởng đến tôi. Trong một vài ngày, các vết rộp bắt đầu xuất hiện trên cánh tay tôi và da ngực tôi bắt đầu mưng mủ. Tôi hiểu ra vấn đề là bệnh tật là để cho cảnh sát thấy. Sau hơn 20 ngày họ thả tôi ra với thử thách để đi gặp bác sĩ. Cảnh sát đang định kết án tôi nhưng giờ thì tôi đã ra khỏi trại lao động. Họ không cho tôi về nhà và muốn đưa tôi đến một đồn cảnh sát ở gần nhà mẹ tôi. Cảnh sát ở đó từ chối không nhận tôi. Bây giờ không ai muốn xử lý tôi nữa. Các bệnh tật của tôi đã khỏi sau khi tôi quay trở về nhà. Tôi hiểu sâu sắc sự uy nghiêm của Đại Pháp và luôn luôn cố gắng đạt yêu cầu của Pháp của Sư Phụ và làm những gì mình cần phải làm. Bởi vì tâm trí và thân thể tôi đã được cải thiện đáng kể sau khi tập luyện mà nhiều người đã biết được sự thật về Pháp Luân Đại Pháp.
Ghi chú:
Phòng 610 là cơ quan chuyên trách được lập ra để đàn áp Pháp Luân Công, có quyền lực tuyệt đối đối với các cấp chính quyền trong đảng và tất cả các hệ thống chính trị và luật pháp khác.
Pháp: Luật và các nguyên lý; những lời dạy của Pháp Luân Đại Pháp