Một kỹ sư khỏi bệnh u não ác tính
MinhHue.net - Tôi là một kỹ sư làm việc ở một trường thí nghiệm thuộc Bộ tổng tham mưu. Tôi đã làm công việc nghiên cứu khoa học trong một môi trường khắc nghiệt trong 18 năm trước khi sức khỏe của tôi bị suy sụp. Vào năm 1994 sau khi chụp cắt lớp vi tính CT Scan ở bệnh viện số 301 tôi được biết rằng tôi có một khối u não ác tính. Chỉ một vài ngày sau khi chẩn đoán, tôi đã không thể di chuyển được nữa. Tôi đã trải qua một cuộc phẫu thuật dài 7 giờ để cắt bỏ khối u. 54 ngày sau, khi tôi đi khám lại, thì khối u đã xuất hiện trở lại. Một khối u 3x4cm đã được phát hiện lần này. Vào ngày thứ 84 khối u đã lên tới kích thước 5x6cm. Các bác sĩ tại bệnh viện 301 đã cảm thấy hoàn toàn bất lực và trả tôi trở về nhà. Sự lựa chọn duy nhất của tôi là chờ chết. Vợ tôi đem những ảnh chụp CT trước và sau khi phẫu thuật đến một bệnh viện khác để chẩn đoán. Vị giám đốc phụ trách phẫu thuật não là một giáo sư già xem xét hồ sơ và bảo vợ tôi “Đừng khóc. Vì phẫu thuật không thể gỡ bỏ nó nên cách duy nhất là cố gắng giữ cho nó khỏi bị tệ hơn.” Vợ tôi hỏi ông là tôi còn bao nhiêu thời gian nữa. Ông nói “Theo tình hình hiện thời thì 3 tháng là nhiều nhất.”
Vợ tôi không đầu hàng và đến gặp Hội ung thư Bắc Kinh. Cô ấy được mách một loại bột chống ung thư đặc biệt hiểu quả đối với ung thư não. Không còn lựa chọn nào khác, tôi đã tập khí công trong khi uống thuốc. Tình hình có vẻ như là được kiểm soát tốt hơn, tuy nhiên, đơn vị công tác của tôi không thể trả chi phí y tế cho tôi. Tôi đã phải trả 800 tệ (một người lao động thành thị trung bình kiếm được khoảng 500 tệ mỗi tháng) mỗi tháng cho việc chữa trị. Tổng thu nhập của vợ tôi và tôi chỉ có 850 tệ mỗi tháng. Cuộc sống gia đình của chúng tôi rất khó khăn.
Trong khi tôi bị bệnh, vợ tôi đã phải chịu đựng sức ép cả về kinh tế lẫn tinh thần. Sức khỏe của cô ấy cuối cùng thì cũng suy sụp và tóc cô ấy cũng bạc trắng. Cô ấy bị nhiều bệnh bao gồm cả viêm xương chậu, viêm ruột non, đau dạ dày và các bệnh khác nữa. Bệnh viện số 301 đề xuất là cô ấy nên nhập viện, nhưng mấy đứa con của chúng tôi và tôi cần có cô ấy ở nhà. Nếu như cô ấy không gặp được Pháp Luân Đại Pháp thì tôi không rõ là tất cả chúng tôi sẽ phải làm gì. Pháp Luân Đại Pháp đã giúp cô ấy duy trì gia đình. Vợ tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp năm 1995. 3 tháng sau đó, tất cả các bệnh tật của cô ấy đã biến mất hoàn toàn. Sức khỏe của cô ấy đã hoàn toàn hồi phục và tóc thì đã dần dần đen trở lại. Tôi cảm thấy hạnh phúc ở trong tâm! Khi cô ấy tập ngồi thiền vào ban đêm, tôi cảm thấy một năng lượng mạnh mẽ và rõ rệt xuất ra từ cô ấy. Tôi cảm thấy xúc động khi đọc 2 quyển sách Pháp Luân Công và Chuyển Pháp Luân. Những lời dạy sâu sắc của Sư Phụ Lý Hồng Chí đã làm cho tôi xúc động sâu sắc. Tôi đã hiểu ra mục đích và ý nghĩa của cuộc đời và nguyên nhân của bệnh tật của tôi. Pháp Luân Đại Pháp đã thức tỉnh tôi từ trong mê ảo.
Cả hai chúng tôi đã trở thành đệ tử Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đã cố gắng tập công và thực sự tu luyện mình theo nguyên lý của vũ trụ là Chân Thiện Nhẫn.
Sau 6 tháng tập luyện, tôi đã hoàn toàn hồi phục. Kể từ đó, sức khỏe của tôi luôn luôn tốt. Chính là Pháp Luân Đại Pháp đã cho tôi một cuộc đời thứ hai. Vào tháng 12/1995, đơn vị công tác đã phân cho tôi một căn hộ mới. Khi sửa lại căn hộ, tôi có thể khuân bao xi-măng nặng 50kg từ tầng 1 lên tầng 5. Tôi đã không thấy mệt mỏi gì cả trong hơn 20 ngày làm việc. Tôi cảm thấy như có sức khỏe vô tận. Thực sự là tôi còn khỏe hơn cả trước khi tôi bị bệnh. Vào mùa xuân là lúc để trồng cây. Là một đảng viên lâu năm và cũng là một đệ tử Đại Pháp, tôi đã cố gắng làm một số việc nặng như là đào hố để trồng cây. Hố rộng 1.5m và sâu 1.5m với rất nhiều đá. Tôi đã làm việc chăm chỉ và có thể hoàn thành hơn cả chỉ tiêu được giao.
Pháp Luân Đại Pháp dạy chúng tôi rằng một đệ tử phải luôn luôn là một người tốt. Ở đơn vị công tác tôi nhận làm công việc bẩn thỉu và nặng nhọc và luôn cân nhắc đến người khác trước. Tôi đã vứt bỏ những truy cầu danh lợi. Vào tháng 3 năm nay, thủ trưởng bảo tôi rằng họ muốn đề xuất tên tôi lên cấp trên làm ứng cử viên “lao động tiên tiến”. So với các nhân viên lâu năm có thâm niên công tác như tôi, cấp bậc của tôi thấp hơn 2 bậc. Trước khi tập Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã phàn nàn nhiều về điều đó bởi vì tôi cảm thấy sự đóng góp của tôi là không tương xứng với những gì mà tôi nhận được. Từ khi tôi trở thành đệ tử, tôi đã cố coi nhẹ danh lợi và thực sự trở thành một người tốt. Tôi nói với thủ trưởng, “Tôi không xứng đáng với danh hiệu lao động tiên tiến. Tôi đã nghỉ ốm 1 năm rưỡi. Đơn vị đã phải trả quá nhiều tiền chi phí y tế cho tôi. Tôi đã nhận được quá nhiều. Xin hãy trao cơ hội này cho một người khác.” Vào tháng 6 khi Phòng nghiên cứu khoa học bảo tôi viêt một bài “Các đảng viên tốt ở quanh tôi” cho việc tổng kết đánh giá công việc nửa năm, tôi đã nhường lại vinh dự này cho người khác.
Pháp Luân Đại Pháp đã không chỉ cứu sống tôi mà còn tịnh hóa tinh thần tôi