Trưởng thành trong việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
Bài viết của một đệ tử ở Mỹ
Đã gần 2 năm trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp, và trong khoảng thời gian đó, tôi đã gặp các cơ hội vô tận để trưởng thành và đắc được trí huệ. Là một đệ tử, sống theo tiêu chuẩn Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ, là một cam kết đầy thử thách và thần thánh. Càng ngày, sức mạnh mà nguyên tắc này có càng thể hiện rõ rằng cho tôi thấy. Vào tháng 4/1999, khi tôi bắt đầu đi trên con đường tu luyện, tôi chỉ chủ yếu là tập trung vào việc hành xử theo tiêu chuẩn cao nhất của ba chữ này, vứt bỏ ở mức tối đa các tâm chấp trước, và luyện công học Pháp cho tốt. Mặc dù chắc chắn là không có gì là sai với cách tiếp cận đó, giờ đây tôi đã có thể thấy rằng trọng tâm chính của những việc này đã tập trung vào các chữ “việc tu luyện của tôi” và ý nghĩa của việc đó đối với tôi, việc đó có lợi cho tôi như thế nào, đề cao bản thân tôi ra sao, và việc đó giúp tôi được điều gì. Trên thực tế, chỉ mới thừa nhận điều này, tôi đã cảm thấy xấu hổ và có thể nhìn thấy tâm chấp trước của tôi vào những suy nghĩ về mình.
Trong cuộc sống hàng ngày của mình, tôi có một công việc khó khăn, với toàn là những người khó tính. Đôi khi họ đi rất xa chỉ để chứng minh một điều rất nhỏ. Nhiều người trong số họ dường như bị tắc trong một cuộc đấu tranh vì điều này điều nọ mà làm tổn hại đến tất cả những người khác. Khi tôi bắt đầu làm công việc đó, tôi vừa mới bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp và quyết tâm tinh tấn trong việc giữ những nguyên tắc của mình và làm một người tốt. Làm việc trong môi trường cạnh tranh và khắc nghiệt này rất là mệt mỏi và gần như không thể chịu được. Tôi cảm thấy rất khó chịu khi nhìn thấy những điều xấu xa nhất của mọi người. Mức độ hiểu biết của tôi lúc đó làm cho tôi quyết định rằng tôi phải nhẫn chịu tất cả những vấn đề khó khăn và làm việc chăm chỉ mà không phàn nàn gì. Đây là điều mà tôi nghĩ là một người tu luyện tốt nên làm, nên tôi kiên định làm như vậy và ngay sau đó các khảo nghiệm của tôi đã bắt đầu.
Ở nơi làm việc, khi tôi trở nên suy nghĩ nhiều hơn với việc tìm những cách mới để chịu đựng môi trường hoàn cảnh của mình, thì càng có nhiều khảo nghiệm vô lý xuất hiện. Tôi đã phải chịu quá nhiều những thứ lố bịch mà bây giờ nghĩ lại tôi cũng cảm thấy buồn cười ví dụ như có một lần tôi bị mưa ướt sũng trên đường đi làm. Tôi đến muộn và giầy của tôi chứa mấy phân nước. Người quản lý khiển trách tôi là đã đi muộn và sau đó, không thèm quan tâm đến tình trạng ướt sũng của tôi, kiến quyết là chúng tôi phải bắt đầu làm việc ngay (mặc dù ông ấy đã để cho tôi đổ nước ra khỏi giầy. Tôi bắt buộc phải làm việc với ông ấy suốt cả ngày trong phòng nơi ông ấy để điều hòa ở nhiệt độ thấp nhất bởi vì ông ấy cảm thấy nóng quá. Trong khi đó tôi thì lạnh run lên và người tôi không khô cho đến tận cuối buổi làm việc. Tâm trí của tôi thật sự nặng nề vì những hành động ích kỷ của ông ấy nhưng tôi vẫn tiếp tục chịu đựng.
Một lần khác,có một vài người đã gây ra một vấn đề lớn sau khi không nhận trách nhiệm cho một vấn đề quan trọng. Điều này đã gây ra một vấn đề lớn và có thể làm thiệt hại rất nhiều tiền. Thay vì báo cáo lỗi lầm của họ cho chủ tịch, tôi đã lặng lẽ làm việc để khắc phục sự cố. Phải mất ba tháng làm việc muộn chỉ là để giải quyết nó. Cuối cùng thì tôi không nhận được một lời cảm ơn nào; thay vào đó, những nguời tôi đã giúp đỡ lại còn nói với chủ tịch rằng tôi đã gây ra lỗi đó. Tôi cảm thấy rất tức giận nhưng vẫn không nói gì và tiếp tục chịu đựng.
Mọi việc cứ tiếp tục như vậy, Khi mọi người nói những chuyện đùa vô vị ở nơi làm việc, tôi sẽ bỏ đi, ăn trưa một mình, hoặc là không nói chuyện với họ trừ khi có việc gì đó. Vào lúc đó tôi cảm thấy tôi đang hành xử như một đệ tử tốt nhưng trên thực tế là tôi đang trốn tránh môi trường tu luyện của mình.
Tôi càng chịu đựng tôi càng có nhiều vấn đề. Tôi bắt đầu càng ngày càng trốn tránh mọi người và các mâu thuẫn và sau đó càng cố chịu đựng nhiều hơn nữa. Mọi việc cứ trở nên tồi tệ hơn. Mọi người liên tục làm cho tôi không dễ chịu và hành động rất căng thẳng ở xung quanh tôi. Tôi bị bắt phải làm việc vào các giờ vô lý. Sau đó tôi bắt đầu bị đổ tội cho những sai lầm của những người khác ngay cả khi tôi đang làm việc tốt và sửa chữa các lỗi lầm của họ.
Tôi đã không thể ngộ ra được là chuyện gì đang xảy ra. Tất cả các loại hiểu nhầm đã xảy ra với các đệ tử khác. Qua tất cả các việc này, tôi đã không thể tự nhìn vào trong tâm tính của mình tốt lắm. Tôi có cố gắng tìm lỗi của mình nhưng tôi luôn luôn coi mình là một đệ tử tốt. Tôi không biết rằng tôi đã cảm thấy tôi tốt hơn tất cả những người đó. Tôi luôn luôn lo lắng về ảnh hưởng của họ đối với việc tu luyện của tôi và đã cố gắng tránh không để cho họ can nhiễu hay ảnh hưởng đến tôi bằng bất cứ cách nào. Tôi đã phàn nàn rất nhiều về những khó khăn mà tôi gặp phải và những bất công khi tôi bị đổ tội. Bây giờ tôi đã có thể thấy rằng nó liên quan đến sự ích kỷ của tôi và những suy nghĩ rằng tôi tốt hơn những người xung quanh.
Sau khi ngộ ra như vậy tôi cảm thấy rất xấu hổ. Tôi đã quyết định rằng tôi sẽ chỉ nhìn vào những mặt tốt của những người đồng nghiệp và sẽ không phán quyết hay phê bình họ. Tôi chân thành coi trọng những sở trường của họ và những điều mà tôi có thể học hỏi từ họ. Ngay sau khi tôi suy nghĩ như vậy, người quản lý của tôi đã thuê thêm người để giúp đỡ tôi và tôi không còn phải làm nhiều giờ như trước nữa. Từ khi có thái độ mới này, tôi đã nhận ra bản tính thiện hơn xuất hiện ở trong mình và tôi đã cười nhiều hơn. Bỗng nhiên người quản lý của tôi cũng đã bắt đầu cuời đùa nhiều hơn. Một hôm ông ấy còn đùa rằng khi có việc gì sai thì mọi người cứ đổ tội cho tôi. Tôi thật sự cười bởi vì tôi có thể nghe thấy Sư Phụ của mình dùng những lời nói đó để chỉ ra một vấn đề quan trọng – rằng một đệ tử phải luôn luôn tự nhìn vào bên trong tâm tính của mình để tìm cho ra nguyên nhân của bất cứ mâu thuẫn nào. Vì vậy tôi đã cảm thấy mình thiện hơn nhiều đối với những đồng nghiệp ở nơi làm việc và quyết định cảm ơn các đồng nghiệp vì đã giúp tôi đề cao.
Hoàn cảnh ở nơi làm việc của tôi đã đột nhiên được cải thiện sau khi tôi nói với các đồng nghiệp rằng tôi là một đệ tử Đại Pháp và giải thích về cuộc đàn áp ở Trung quốc. Đó là một cuộc thảo luận rất chung chung và tôi lo lắng rằng nó vẫn chưa đủ. Trước kia, không có ai biết nhiều về tôi và tôi giữ kín tất cả các việc riêng của tôi. Tôi đã nghĩ rằng các đồng nghiệp của tôi không thể hiểu được và kính trọng Đại Pháp. Nhưng tôi lại sai một lần nữa.
Trước kia, nếu tôi có một số hoạt động liên quan đến Đại Pháp hay học Pháp chung và công việc của tôi bất ngờ yêu cầu tôi phải ở lại làm muộn, tôi cảm thấy rất bực mình. Sau khi nói với mọi người rằng tôi là một người tu luyện, họ đã tôn trọng tôi nhiều hơn và mọi việc trở nên an hòa hơn. Tôi nghĩ đó là bởi vì cuối cùng thì tôi đã để cho họ thấy được cái tâm của mình thay vì che giấu và bảo vệ nó. Họ đã phần nhiều ngừng việc chửi bậy ở nơi làm việc ở trước mặt tôi, nhưng ngay cả khi họ làm như vậy tôi vẫn thiện với họ và không đối xử tệ với họ. Khi người quản lý tôi bất hợp lý hay nhỏ nhen thì tôi nói với ông ấy là tôi đã học được nhiều từ ông ấy và thông cảm với những thử thách mà ông phải đối mặt. Tôi làm tất cả những điều này với một trái tim chân thành. Đột nhiên không chỉ không khí ở nơi làm việc đã được cải thiện mà mọi người còn bắt đầu kể cho tôi nghe những điều lý thú về họ hay cho tôi thấy những mặt tốt của họ.
Tuần này tôi biết rằng một đồng nghiệp nổi tiếng là đối đầu luôn luôn cố gắng làm hại tôi đã giành thời gian để làm một việc cho tôi mà đã giúp tôi tiết kiệm được rất nhiều thời gian và sức lực. Điều ngạc nhiên là anh ấy đã làm việc ấy mà không cần lấy tiếng hay khoe khoang gì. Điều này thật là không thể tin nổi đến nỗi tôi đã khóc khi nghĩ về sự thay đổi của anh ấy làm cho anh ấy có thể bỏ đi cách hành xử bình thường của mình và làm một việc tốt một cách vô điều kiện. Trước kia tôi đã muốn bỏ việc để tìm một công việc dễ hơn và có nhiều thời gian hơn cho việc tu luyện. Bây giờ tôi đã nhận ra rằng tôi đã có một môi trường tu luyện tốt nhất.
Trong những tháng qua tôi đã có được những hiểu biết cao hơn về việc tu luyện. Tôi đã hoàn toàn ngừng việc lo lắng về thời gian và không gian cho việc tu luyện của mình và chỉ muốn sử dụng tốt các cơ hội tu luyện, đối diện với những mâu thuẫn với một tâm bất động. Trên thực tế thì thái độ này đã cải thiện việc tu luyện của tôi và gỡ bỏ được các chướng ngại nhanh hơn trong khi môi trường của tôi đã trở nên ngày một tốt hơn.
Khi tôi học được những điều này trong năm qua, bước tiếp theo sau khi tu luyện cá nhân là phải có được một cái nhìn trưởng thành hơn. Các khái niệm đã giúp đỡ tôi đề cao nhiều nhất bao gồm đặt lợi ích của những người khác lên trên lợi ích của mình, tìm kiếm các cơ hội để đề cao trong mọi hoạt động, và hành xử dựa trên các Pháp lý, chứ không dựa vào những gì mà bản thân tôi nghĩ là đúng và muốn làm. Trong tất cả các vấn đề tôi cố gắng hành xử với một tâm thật sự từ bi và khi làm như vậy tôi nghĩ rằng tôi có thể chủ động làm được tốt thay vì trông chờ người khác làm việc đó.
Theo tôi hiểu thì tất cả các lo lắng về không có thời gian, ai làm cho mình bực mình, và liệu mình có thể hoặc không thể làm được việc gì là không cần thiết. Trong việc trở thành một đệ tử trưởng thành hơn, tôi đã rộng mở lòng từ bi của mình, đề cao trí huệ của mình, và học được rằng nhẫn nghĩa là duy trì một tiêu chuẩn cao nhất trong mọi hoàn cảnh chứ không chỉ là chịu đựng sự đau khổ. Tôi cảm thấy rằng sự hiểu biết của tôi đã trở nên sâu sắc hơn. Tôi chỉ hy vọng rằng tôi có thể làm được tốt hơn nữa.