Các nguyên lý của Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi giải quyết một vấn đề ở nơi làm việc

Bài viết của một đệ tử người Trung quốc sống ở phương Tây

Tôi là một kỹ thuật viên phụ trách về hiệu suất lao động trong một công ty nhỏ. Để có thể có nhiều thời gian hơn, tôi đã tăng hiệu quả lao động của mình, và cố hoàn thành công việc của mình đồng thời vẫn đảm bảo về chất lượng công việc, để tôi có thể dùng tất cả thời gian con lại của mình tham gia vào các hoạt động để giúp chấm dứt cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung quốc. Trong những năm gần đây, đã có rất nhiều các hoạt động như vậy, và thường có các sự kiện cấp bách cần tôi phải xin nghỉ phép. Cả năm đã như thế này mà không có vấn đề gì cho đến khi gần đây. Đó là Ngày định hướng, mà các hiệp hội cộng đồng khác nhau quảng bá văn hóa của riêng mình. Tất nhiên, các đệ tử Pháp Luân Đại Pháp cũng muốn tham gia vào sự kiện này. Ở nơi làm việc không có ai để làm thay công việc của tôi, nhưng may mắn là có đủ các đệ tử khác tham gia vào sự kiện này. Do đó, tôi cân nhắc đến công ty và đã quyết định là không tham gia vào hoạt động này. Nhưng ngày hôm đó ở công ty có rất ít việc để làm, và tôi đã làm xong phần việc của mình khi chưa hết một nửa ngày. Trong giờ nghỉ ăn trưa, tôi ngồi ở bàn làm việc và một ý nghĩ chợt xuất hiện ở trong đầu: “Tại sao lại không về bây giờ?” Sau đó tôi gửi thư điện tử cho người phó giám đốc để đề nghị được nghỉ một nửa ngày và vội vã về nhà trước khi bà đi ăn trưa về.

Khi tôi trở lại làm việc vào ngày hôm sau, người phó giám đốc nói với tôi, “Theo hợp đồng của anh, anh phải ở công ty 8 giờ mỗi ngày. Theo quy định của công ty, anh phải thông báo trước hai tuần trước khi nghỉ phép. Hành xử của anh đã vi phạm hợp đồng của mình và công ty rất không hài lòng về điều này! Công ty không muốn giữ một nhân viên như vậy.” Người phó giám đốc là một người phụ nữ mạnh mẽ ở công ty. Chỉ một vào tháng sau khi bà vào công ty làm việc, trưởng phòng của tôi đã từ chức do mâu thuẫn với bà. Bà phàn nàn rằng năng suất làm việc của người trưởng phòng đã không đủ tốt. Sau đó, tôi đã trở thành nhân viên duy nhất ở phòng đó.

Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi là một người nóng tính. Không may là tôi đã không thay đổi nhiều lắm sau khi tôi tu luyện. Tôi đã luôn luôn nghĩ rằng công ty nên thưởng cho tôi vì tôi đã làm công việc của cả hai người. Tôi đã cân nhắc đến công ty khi không lấy cả ngày phép. Hơn nữa, tôi đã hoàn thành công việc của tôi trong ngày hôm đó. Tại sao tôi lại không được lấy nửa ngày phép? Vì vậy tôi nói với người phó giám đốc là “Đề nghị bà xem sổ sách của công ty. Tôi đã làm xong trong một ngày công việc mà những nhân viên khác phải làm trong hai ngày. Với hiệu suất làm việc của mình, nhẽ ra tôi phải được hưởng một chút linh hoạt trong giờ giấc làm việc. Việc xảy ra ngày hôm qua là một trường hợp cá biệt thôi, tại sao bà lại coi nặng nó như vậy?” Bà phó giám đốc nói, “Sau khi anh làm xong công việc của mình, anh có thể giúp đỡ những người khác làm công việc của họ. Khi anh ở công ty, thì tất cả thời gian của anh phải được dùng vào làm việc của công ty; nếu không thì anh đã vi phạm hợp đồng của mình.” Vì bà đặt quá nặng vấn đề thời gian làm việc còn tôi thì lại nói chuyện về năng suất lao động, nên chúng tôi không thể đạt được sự đồng ý. Vì thế, tôi đã đề nghị hỏi ý kiến giám đốc.

Sáng hôm sau người giám đốc nói với tôi rằng là một công ty đang tăng trưởng nhanh, thì cần thiết phải có các yêu cầu nghiêm ngặt vì mục đích quản lý. Tất cả các nhân viên cần phải tuân thủ một số quy định. Tất nhiên, một mặt khác, công ty rất tôn trọng các mối quan tâm và thói quen của nhân viên. Hãy lấy Pháp Luân Công làm ví dụ: ông nói, “Công ty rất ủng hộ Pháp Luân Công, nhưng sẽ là không phải nếu anh cứ vi phạm các quy định của công ty thường xuyên như vậy.” Tôi hỏi liệu công ty có thể liệt kê các vi phạm của tôi về giờ giấc. “Ông không thể,” tôi nói. Tôi đã làm việc trong công ty được hơn một năm rồi và tất cả những gì ông có thể nhớ chỉ là 3-4 trường hợp ngoại lệ. Tại sao những người khác có thời gian làm việc linh hoạt, còn tôi thì thậm chí sau khi đã làm xong phần việc của mình, tôi vẫn không được hưởng một chút linh hoạt nào về thời gian làm việc?”

Tôi cảm thấy như là chúng tôi đã gặp phải một tình huống khó khăn, và tôi có thể cảm thấy một trường lớn mạnh ở giữa chúng tôi không cho phép chúng tôi đi cùng nhau.

Tôi bình tĩnh lại và hít thở sâu một vài lần, để làm cho tâm trí của tôi trở nên tỉnh táo hơn. Tôi tự nhủ, tôi là một đệ tử, và Lý Sư Phụ đã dạy chúng ta rằng phải là những nhân viên tốt ở nơi làm việc. Hôm nay tôi sai ở chỗ nào? Nếu những người khác đang cố gắng tìm lỗi của tôi, thì phải có một cái gì đó mà tôi đã thiếu sót với tư cách là một đệ tử. Chúng ta nên tự nhìn vào trong mình trong mọi hoàn cảnh; đây là sự khác biệt căn bản giữa một đệ tử và một người thường. Tất cả các nhân viên trong công ty trên thực tế đều ủng hộ Đại Pháp, và không có ai phàn nàn gì cả khi tôi lên trang web Minh Huệ hàng ngày. Trước kiam bà phó giám đốc chưa bao giờ buộc tội tôi. Lý do của ngày hôm nay là gì?

Những lời nói của Lý Sư Phụ đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi. Chúng ta phải cân nhắc hơn đến những người khác trong mọi hoàn cảnh. Là các đệ tử người Trung quốc sống ở phương Tây, chúng ta phải tôn trọng các tập quán của người phương Tây và cách mà họ thích làm các việc. Ví dụ, người Trung quốc nghĩ rằng không phải là vấn đề lớn nếu chúng ta không giữ cửa cho người khác; ai cũng có thể tự mở cửa cho mình khi cần thiết. Nhưng người phương Tây lại coi đó là một biểu hiện của hành xử tốt và tôn trọng người khác. Tôi đột nhiên hiểu ra vấn đề: bà phó giám đốc tức giận là bởi vì tôi đã không thông báo cho bà ấy đủ sớm trước khi tôi rời công ty. Tôi đã không tôn trọng bà khi hành xử như vậy. Tôi đã “tiền trảm hậu tấu” và xúc phạm đến danh dự của bà.

Tôi đã xin lỗi bà một cách chân thành, và giải thích về các phong tục tập quán khác nhau giữa phương Đông và phương Tây. Tôi cũng hứa là sẽ xin phép bà trước khi làm việc gì đó như thế trong tương lai. Tôi cũng giải thích cho bà nghe về mục đích của các hoạt động của chúng tôi và rằng thời gian lúc này là rất khẩn cấp. Tôi nhấn mạnh lại là tôi đã tăng năng suất lao động của mình nhưng tôi không chờ đợi điều gì như đền bù về tiền bạc; tất cả những điều tôi muốn là để có được một chút thời gian rỗi để làm các công việc Đại Pháp. Không lâu sau đó, tôi có thể cảm thấy một sự thay đổi rõ ràng trong không khí. Thái độ của bà phó giám đốc đã nhẹ nhàng hơn nhiều. Cuối cùng thì người giám đốc cười nói với tôi rằng “Lần này thì anh đã thắng. Hãy đi và sửa lại hợp đồng của mình, để cho phép anh có một chút linh hoạt trong thời gian làm việc. Tôi tin rằng anh sẽ làm tốt công việc của mình.”

Không những tôi không hy vọng là mâu thuẫn lại có thể được giải quyết nhanh như vậy, mà tôi còn được phép làm công việc Đại Pháp một cách đường đường chính chính. Khi nghĩ lại về câu chuyện nhỏ này, tôi có một hiểu biết rõ ràng hơn về tầm quan trọng của việc chúng ta cần hành xử theo tiêu chuẩn của người tu luyện.

Mặt khác, hiển nhiên rằng các đệ tử không có thời gian làm việc linh hoạt cần phải đối xử đúng đắn với người thuê mình làm việc, và dùng thời gian làm việc của mình để làm việc. Chúng ta phải cân nhắc đến những người khác và để cho những người khác kính trọng mình ở mọi lúc mọi nơi.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net