Một đoạn băng hình nhỏ đã thay đổi một cuộc đời
Bài viết của một đệ tử người Trung quốc ở Mỹ
Tôi đã tập Pháp Luân Đại Pháp được một năm rưỡi rồi.
Mặc dù tôi biết tầm quan trọng của việc giải thích sự thật cho những người Trung quốc đã bị Đảng cộng sản Trung quốc lừa dối, đặc biệt là những người đến từ Trung quốc đại lục, tôi thường nhận được những phản ứng và lời nói không thân thiện từ họ làm cho tôi cảm thấy ngần ngại mà không cố gắng nhiều hơn nữa, và tôi thường nghĩ, “mình đã cố gắng hết sức rồi.”
Sau đó mẹ tôi đến thăm tôi từ Trung quốc một vài tháng trước, và tôi không có sự lựa chọn nào khác mà phải đối diện với thử thách lớn này. Bà tức giận khi biết rằng tôi tập Pháp Luân Đại Pháp và không muốn nghe bất cứ sự thật nào từ tôi nữa. Mỗi lần chúng tôi kết thúc cuộc nói chuyện là một lần mâu thuẫn. Tôi lo cho mẹ nhưng tâm tính của tôi vẫn chưa đề cao lên đủ để nói chuyện với mẹ một cách bình tĩnh và có trí huệ. Bất cứ lúc nào bà nhắc lại một thứ gì đó mà bà nghe thấy từ những tuyên truyền tà vạy là tôi lại không kiềm chế được cảm xúc của mình. Tôi đã nhanh chóng bỏ cuộc đối với bà và không còn muốn cố gắng thêm nữa.
Nhưng sau đó, một hôm, tôi phải copy một số đĩa hình cho một đệ tử đồng môn. Phải một lúc tôi mới cài đặt được thiết bị. Khi lắp xong tôi bắt đầu ghi. Vừa lúc đó, mẹ tôi tình cờ bước vào phòng để xem tôi đang làm gì. Ngay lập tức bà bị cuốn hút bởi đoạn băng hình 3 phút trình diễn các bài tập đẹp mắt của Đại Pháp và ngồi xuống để xem. Tôi ghi hình 3 lần và bà ngồi yên xem cả 3 lần. Cả buổi tối hôm đó và ngày hôm sau, bà ngồi trên ghế xem tất cả cá đoạn phim về Đại Pháp mà tôi ghi. Dần dần, sự thay đổi đã bắt đầu xuất hiện ở trong con người bà.
Sau khi bà xem đoạn băng hình về cuộc dàn cảnh “tự thiêu” trên quảng trường Thiên An Môn bà không ngừng lên án chế độ cộng sản Trung quốc đã lừa dối hàng triệu người dân lành vô tội. Trong khi xem đoạn băng về Zhang Cuiying, một nghệ sĩ bị bỏ tù và tra tấn ở Trung quốc, bà đã chảy nước mắt. Khi bà nhìn thấy những người da đen, da trắng và Ấn độ đang tập công, bà rất ngạc nhiên. Sau khi bà xem các băng hình về Pháp Luân Đại Pháp ở Đài Loan, bà hỏi tôi khóa học 9 ngày là gì và liệu bà có thể tham gia một khóa hay không. Không lâu sau đó, tôi đã cùng mẹ xem băng ghi hình khóa học 9 ngày.
Bây giờ mẹ tôi đã bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp. Bà nghe các bài giảng Pháp của Lý Sư Phụ trên băng ghi âm hàng ngày trong khi nấu ăn, dọn dẹp hay đan áo. Bà đọc các cuốn sách của Lý Sư Phụ hàng đêm. Bà cố gắng đề cao tâm tính của mình như là một đệ tử. Nhìn thấy những thay đổi của bà, tôi cảm nhận được Pháp lực vô biên của Đại Pháp. Tôi suy nghĩ về việc những sự thay đổi đáng ngạc nhiên của bà đều bắt nguồn từ một đoạn băng hình nhỏ không tiếng về Pháp Luân Đại Pháp.
Nhìn lại tâm lý trước kia của mình, tôi cảm thấy xấu hổ quá. Tôi đã rất không từ bi. Bây giờ tôi có thể thấy rằng mọi người vẫn còn có lương tâm, nhưng lương tâm của họ đã bị chôn sâu dưới những lời giả dối mà Đảng cộng sản Trung quốc đã nhồi nhét vào đầu họ. Tất cả đều phụ thuộc vào chúng ta cố gắng tẩy sạch nó đi để lương tâm của họ lộ ra.
Có hàng triệu người ở Trung quốc cũng giống như mẹ tôi. Gần đây mẹ tôi nói với tôi, “Những con người khốn khổ ở Trung quốc chẳng biết gì cả ngoài những lời giả dối.” Những lời nói của bà đã cho tôi sự tự tin và lòng dũng cảm to lớn để cố gắng nhiều hơn trong việc giải thích sự thật cho người dân Trung quốc. Tôi không còn cảm thấy ngần ngại nói về sự thật về Pháp Luân Đại Pháp. Khi tôi nói, mẹ tôi cũng nói ra những sự thật cùng với tôi bằng cách kể những câu chuyện có thật của mình. Nhìn vào những thay đổi ở mẹ tôi không thể không nghĩ “Đại Pháp vô biên!”