Vươn lên từ dưới vực thẳm

Bài viết của một đệ tử người Mỹ gốc Trung quốc

Tôi là một thanh niên 26 tuổi, và tôi muốn kể về những kinh nghiệm của mình sau khi tôi tập Pháp Luân Đại Pháp. Tôi là một thanh niên Mỹ gốc Hoa điển hình sống ở California. Cả gia đình tôi di cư đến Mỹ năm 1989 từ một vùng ở phía Nam Trung quốc. Sau khi tôi đến đây, tôi dần dần biến đổi thành một người mà không ai còn nhận ra là tôi nữa. Ví dụ, tôi bắt đầu hút thuốc, uống rượu, và đi chơi ở các câu lạc bộ ban đêm. Tôi còn dính líu đến cả một nhóm lưu manh côn đồ ở khu phố Tàu. May mà tôi chưa phạm phải một tội ác nào như đánh nhau hay bắn nhau, mặc dù tôi đã sử dụng một số thẻ tín dụng giả để mua những thứ đắt tiền và ăn cắp tiền từ những máy thu tiền đỗ xe ở ven đường.

Vào năm 1997 hay 1998 gì đó, khi không có việc gì để làm, một hôm tôi đi đến thư viện và nhìn thấy một quyển sách có bìa màu vàng có nhan đề là Chuyển Pháp Luân. Tôi rất quan tâm bởi vì tôi đã nghe nói về nó trước kia, mặc dù tôi không nhớ là từ đâu, nên tôi mượn quyển sách cùng với băng hình hướng dẫn tập về nhà. Đầu tiên tôi tưởng nó là một quyển sách thực sự khó nhưng không phải. Ngược lại, nó sử dụng một ngon ngữ thông dụng nhất, nhưng chứa đựng những lời diễn giải sâu sắc nhất về vũ trụ.

Tôi đã thực sự ngạc nhiên và có rất nhiều câu hỏi về quyển sách. Tôi bắt đầu đọc và đọc hết quyển sách trong vòng vài ngày. Hồi đó, tôi không hoàn toàn tin tất cả những điều viết trong đó, nhưng tôi biết nó thực sự tốt, nên tôi bắt đầu tập một chút và tuân theo những yêu cầu về đề cao tâm tính của mình. Nhưng tôi là một người lười nhác điển hình nên tôi đã không thể kiên trì tập hàng ngày. Cuối cùng thì tôi đã ngừng hẳn.

Vào năm 1999, tôi thấy tin ở trên kênh truyền hình Trung quốc khi Trung quốc bắt đầu đàn áp, Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không tin những tin tức đó từ Trung quốc một chút nào, nhưng do những hiểu biết rất hạn hẹp của mình mà tôi có, trong một thời gian rất ngắn tôi có một số nghi ngờ về Đại Pháp. Nhưng sau khi tôi đọc lại quyển sách một lần nữa, tôi đã không thể tìm thấy điều gì không tốt ở trong đó cả - đó là một quyển sách thanh tịnh từ Thiên đường. Nhưng con người có rất nhiều lý do và tâm chấp trước để tự cho mình đủ các loại cớ để không tuân theo Pháp. Tôi là một người như vậy.

Trong hai ba năm sau đó, tôi lại phạm phải một thói quen thực sự tồi tệ nữa là hút cần sa. Tôi không hiểu tại sao nhưng tôi không còn muốn đối diện với hiện thực nữa, và cần sa đã cho tôi một lối thoát. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự do khi tôi hút, và trong trạng thái của ảo giác, đôi khi tôi còn tự hỏi không biết đây có phải giống như là trạng thái khai ngộ không. Ban đầu, tôi hút mỗi tháng một lần, rồi sau đó là mỗi tuần một lần và sau đó là vài ngày một lần, cho đến cuối cùng thì tôi đã hút cần sa hàng ngày! Cuối cùng thì tôi đã tiêu hết tiền của mình. Tôi biết rằng tôi phải dừng lại, nhưng tôi lại ăn cắp tiền của bố mẹ để mua cần xa trong khi tôi tự nhủ rằng nốt lần này là tôi sẽ dừng lại. Nhưng tôi đang lừa ai vậy? Cuối cùng thì tôi đã hút không ngừng mỗi ngày trong gần hai năm liền.

Một hôm, tôi đã tiêu hết tiền, bao gồm cả tiền tôi đã ăn cắp của bố mẹ. Tôi hiểu rằng nếu tôi không dừng lại ngay lập tức, thì mọi thứ đối với tôi sẽ chấm dứt, nên tôi đã quyết định chấm dứt hẳn. Tôi lên trang web Minh Huệ.net. Sau khi đọc một số bài viết mới của Lý Sư Phụ và của một số đệ tử, tôi đã nhận ra là tôi đã ích kỷ và tồi tệ như thế nào. Tôi thề là tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu.

Kể từ đó, tôi đã đọc tất cả các bài viết trên trang web Minh Huệ hàng ngày, luyện công hai giờ vào ban đêm, và lên giường đọc cuốn Chuyển Pháp Luân trước khi đi ngủ. Ngày đầu tiên tôi bắt đầu lại đã không dễ dàng chút nào, đặc biệt là khi tôi tập bài hai. Có thể là trước kia tôi đã qua lười nhác, nhưng mồ hôi chảy từ trán xuống cằm tôi, cứ như là hai tay tôi đang nâng hàng nghìn cân nặng. Trong tâm tôi liên tục tự nhủ là dừng lại và nhảy vào giường nhưng những hình ảnh hiện lên về các đệ tử ở Trung quốc lục địa luyện công hàng ngày, cả ở trong tù, trong khi những tù nhân khác và cảnh sát đánh đập họ - nhưng họ có bỏ cuộc không? Không! Những lời giảng từ những quyển sách của Lý Sư Phụ cũng xuất hiện, nói với tôi rằng tu luyện là khó, và nếu tôi không thể chịu được một chút khổ này thì tôi tu luyện làm sao được. Tôi đang lừa ai đây? Vì vậy, tôi đã không ngừng tu luyện. Tôi đã tập theo tiếng nhạc của Pháp Luân Đại Pháp và hoàn thành cả hai giờ tập. Đó là khoản một tháng kể từ ngày tôi quyết định bắt đầu tu luyện. Trong khoảng thời gian này, cơn thèm hút thuốc và cần xa đã trỗi dậy một vài lần, nhưng tôi vẫn kiên trì đọc các bài viết trên trang Minh Huệ và cuốn Chuyển Pháp Luân.

Một việc khác xảy ra hai ngày sau khi tôi quyết định bắt đầu tu luyện trở lại. Người bạn thân nhất của tôi rủ tôi ra ngoài và hút cần xa như chúng tôi vẫn thường làm. Tôi đi với bạn, nhưng sau khi tôi hút, tôi rất hối hận rằng tôi đã lại làm điều đó. Tôi nhận ra rằng đây là một khảo nghiệm và tôi đã không qua được. Tôi quyết định nói với bạn mình rằng tôi đã bắt đầu tu luyện. Tôi nói rằng tôi đã bỏ hút thuốc và tôi sẽ không hút cần xa nữa, và rằng đây là lần cuối cùng. (Lúc đó không dễ dàng chút nào đối với tôi). Bạn tôi hiểu điều tôi nói bởi vì từ hôm đó đã không thấy đến rủ tôi nữa.

Trước khi tôi viết bài này, tôi không chắc là tôi sẽ có thể làm được điều đó. Tôi cũng muốn cảm ơn Lý Sư Phụ và muốn bày tỏ sự kính trọng và ủng hộ của mình đối với những đệ tử đang bị đàn áp ở Trung quốc. Nếu không có Pháp Luân Đại Pháp thì tôi vẫn đang hoang phí cuộc đời của mình hàng ngày.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net