Một thiếu niên đã trải nghiệm được nhiều lợi ích từ việc tập Pháp Luân Đại Pháp
Bài viết của một học sinh 14 tuổi người Mỹ gốc Trung quốc
Tôi năm nay lên 14 tuổi và chuẩn bị và lớp 9.
Bố mẹ tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 2/1999. Hồi đó, tôi thực sự không chú ý lắm đến việc mà bố mẹ làm. Tôi chỉ thấy rằng bố mẹ tập các bài tập rất nhẹ nhàng và chậm rãi hàng ngày. Tuy nhiên, chỉ sau một vài tuần, tôi đã nhận ra các thay đổi trong gia đình. Mẹ tôi từng bị mất ngủ, thường là bị khó ngủ. Nhưng tôi nhận ra rằng mẹ bắt đầu ngủ được rất ngon, và trông rất khỏe mạnh. Bố tôi dường như không còn dễ nổi cáu hay cao giọng với tôi như trước nữa. Với những thay đổi đáng kinh ngạc này ở xung quanh tôi, tôi đã không thể không thử bắt trước các động tác tập để xem xem điều gì sẽ xảy ra với tôi. Sau khi tập một lúc, thân thể tôi trở nên rất ấm và các động tác trở nên rất uyển chuyển. Tôi cảm thấy hai tay rất ấm. Tôi không hiểu tại sao các bài tập chậm rãi này lại có thể làm cho toàn thân tôi ấm lên dễ dàng như vậy, bởi vì khi tôi chạy nhảy lúc chơi bóng rổ, tôi vẫn ít khi cảm thấy ấm lên. Thật là ngạc nhiên. Tôi rất thích tập các động tác này. Không lâu sau khi tôi học các bài tập, tôi đã có thể ngồi kiết già hơn 50 phút. Mặc dù đôi khi cảm thấy khó chịu nhưng tôi cảm thấy rất tốt.
Sau đó, tôi đến các điểm luyện công tập thể với bố mẹ một vài lần, và tôi nhận ra rằng tất cả các đệ tử đều rất thân thiện. Tôi không hiểu tại sao họ đều rất tốt bụng, nên tôi đã hỏi bố mẹ. Bố mẹ bảo tôi rằng, các động tác chỉ là một phần của Pháp Luân Công. Phần kia là thực hành những điều trọng tâm của Pháp Luân Công là Chân Thiện Nhẫn. Me đưa cho tôi một quyển sách có tên là Chuyển Pháp Luân và nói “Quyển sách này sẽ trả lời bất cứ câu hỏi nào của con.” Tôi muốn đọc quyển sách nên tôi đọc sách cùng với bố mẹ vào buổi tối. Chúng tôi đọc sách cùng nhau lần lượt từng người đọc một. Bố mẹ đọc bản tiếng Hán còn tôi đọc bản tiếng Anh. Sau khi đọc cả quyển sách lần đầu tiên, tôi vẫn còn có nhiều điều không hiểu, nhưng điều mà tôi hiểu là Lý Sư Phụ muốn chúng tôi trở thành những người tốt và vứt bỏ những suy nghĩ và hành xử tiêu cực.
Sau khi học Pháp Luân Công, tôi cảm thấy nó rất có ích cho cuộc sống của mình. Sức khỏe của tôi đã khá lên. Các bạn tôi ở trường thường hay bị ốm và thỉnh thoảng phải nghỉ ở nhà như tôi trước kia. Nhưng tôi đã không bị ốm trong một thời gian dài. Cả năm nay và năm ngoái tôi đều đi học đầy đủ. Việc học hành của tôi ở trường cũng đã tốt hơn. Giờ đây tôi đều được học sinh giỏi và luôn được điểm A. Khi tôi mới đọc quyển Chuyển Pháp Luân, tôi chỉ có thể đọc bản tiếng Anh. Khi tôi thử đọc bản tiếng Hán, tôi không biết rất nhiều từ và luôn luôn bị nhầm lẫn. Tôi cũng không hiểu những điều tôi đọc. Vì vậy tôi thường rất hay bực mình về điều đó. Nhưng bố mẹ tôi thường động viên tôi bằng những lời mà Lý Sư Phụ đã nói trong quyển Chuyển Pháp Luân, “Nan nhẫn năng nhẫn. Nan hành năng hành.” Nên tôi đã ngh theo những lời này và cứ tiếp tục đọc. Bây giờ tôi đọc sách gần như hàng ngày và tôi có thể đọc cả quyển sách bằng tiếng Hán một cách chậm rãi mà không mắc quá nhiều lỗi.
Pháp Luân Công cũng đã đề cao tâm tính của tôi. Sư Phụ cũng đã nói, “Chư vị luôn từ bi, lấy Thiện đãi người, làm việc gì đều luôn luôn cân nhắc đến người khác” (Chuyển Pháp Luân). Tôi đã cố gắng đối xử tốt với các bạn học cùng lớp, không bao giờ tranh đấu hay cãi cọ như trước kia nữa. Lấy ví dụ như có một lần một người bạn của tôi vô ý đổ nước sô-đa lên quyển vở của tôi và tất cả các tờ giấy đều bị ướt. Trước khi học Pháp Luân Công, thì tôi sẽ thực sự điên tiết. Nhưng lần đó tôi đã kiềm chế được. Tôi nghĩ rằng bạn ấy đã không cố ý đổ nước và không thực sự có lý do gì để tức giận bạn ấy cả. Nên bạn tôi nói xin lỗi và giúp tôi lau nó đi. Tôi đã vui vẻ và đã không tức giận bạn. Nếu không bạn ấy cũng sẽ tức giận tôi và sẽ xảy ra một cuộc cãi vã lớn.
Vào tháng 7/1999, có thể là vì họ nghĩ rằng có quá nhiều người tập Pháp Luân Đại Pháp mà chính quyền cộng sản Trung quốc đã cấm tập. Kể từ đó, chỉ vì các đệ tử Đại Pháp kiên định tập Pháp Luân Đại Pháp mà nhiều người đã bị đưa đến các trại lao động cưỡng bức, nhà tù và cả các bệnh viện tâm thần [như cách để bôi nhọ và bức hại họ]. Hàng nghìn đệ tử Đại Pháp đã bị đàn áp rất dã man, và nhiều người đã bị tra tấn đến chết. Tôi thực sự không hiểu tại sao mà đảng cộng sản Trung quốc lại đàn áp những người tốt, và tại sao họ lại sợ hãi những người tốt như vậy. Là những người đứng đầu một nước lớn, tại sao họ lại tuyên truyền những lời dối trá đến toàn thế giới để bôi nhọ Pháp Luân Đại Pháp. Là một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tôi muốn nói với mọi người rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt và muốn vạch trần những việc làm tà ác của Giang Trạch Dân và những người theo ông ta, những người đã làm lẫn lộn phải trái và đàn áp Pháp Luân Đại Pháp một cách tàn bạo. Tôi phải duy hộ Đại Pháp. Trong những năm qua, tôi đã có rất nhiều cơ hội để làm việc này.
Tôi có một người bạn Trung quốc có một ăng ten parabol để thu truyền hình Trung quốc qua vệ tinh ở nhà, nên bạn ấy thường xem các tin tức về Pháp Luân Công của chính quyền Trung quốc đưa. Có một lần bạn ấy nói với tôi một vài điều bôi nhọ Pháp Luân Công, và cũng hỏi tôi là tại sao tôi lại tập. Tôi đã đáp lại bạn ấy rằng “Làm sao mà bạn có thể biết được sự thật về việc này? Tại sao bạn lại tin những lời dối trá đó của đảng cộng sản Trung quốc? Bạn đã đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân chưa? Kể từ đó, bạn ấy không bao giờ nhắc lại những lời nói đó về Pháp Luân Công nữa. Nhưng trong tâm của tôi, tôi mong rằng sẽ có một lúc nào đó bạn ấy sẽ đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân.