Thực hành Chân Thiện Nhẫn trong cuộc sống hàng ngày

Bài viết của một đệ tử ở Italy

Tôi là một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Italy. Tôi năm nay 52 tuổi.

Khoảng 2 năm trước tôi may mắn được biết Pháp Luân Đại Pháp, và kể từ đó chất lượng cuộc sống của tôi đã thay đổi to lớn. Hồi đó, tôi đang gặp khó khăn. Tôi mới 50 tuổi, và tôi đã bị mất việc và đang đi tìm việc. Ở nhà, tôi và vợ tôi đã không hiểu nhau. Bà ấy là một người bạn đời tốt và là một người mẹ tốt của con gái chúng tôi. Nhưng chúng tôi cãi cọ hàng ngày và tôi đã rất tức giận.

Một hôm, một người bạn của tôi đến thăm tôi bởi vì cô ấy cần gửi một bức thư điện tử từ máy tính của tôi. Cô ấy là một người dạy Thái cực quyền và Yoga và cô ấy hỏi tôi là tôi đã nghe nói về Pháp Luân Công hay chưa. Tôi trả lời rằng tôi đã đọc về nó ở trên báo (đó là tháng 9/1999) nhưng tôi không hiểu rõ đó là gì. Nên tôi đã tìm kiếm trên Internet những thông tin liên quan và đã tìm thấy rất nhiều đường dẫn kết nối. Tò mò, tôi tải về quyển sách Pháp Luân Công. Sau khi đọc xong, tôi thực sự muốn đọc về kinh nghiệm của các đệ tử khác. Tôi thực sự sốc bởi vì mọi thứ đều không mất tiền: các bài giảng, sách, băng hình, và nhạc tập. Thực sự là tôi đã không tin và nghĩ rằng đó là một mánh lới để kiếm tiền. Tuy nhiên, đọc hàng trăm bài viết chia sẻ kinh nghiệm của các đệ tử, từng ít một, tôi đã trở nên bị thuyết phục rằng Pháp Luân Đại Pháp hẳn phải là cái gì đó thực sự đáng quý. Điều mà tôi quan tâm không phải rằng là một đệ tử tôi sẽ có thể có một số khả năng nào đó, mà là việc thực hành ba điều Chân Thiện Nhẫn trong cuộc sống hàng ngày. Từ điều này tôi tin rằng tôi sẽ trở thành một người tốt hơn và cải thiện chất lượng cuộc sống cho cả tôi và những người ở xung quanh tôi.

Kể từ đó trở đi, tôi bắt đầu thực hành nguyên tắc thứ nhất là Chân bởi vì tôi không còn muốn nói dối nữa. Tôi tưởng rằng điều đó sẽ dễ dàng, nhưng hóa ra không dễ một chút nào. Trước kia tôi thường hay nói dối với chính mình và với những người khác; bây giờ tôi dần dần nhận ra được điều đó. Tôi đang học cách nó thật. Tôi nhận ra rằng chỉ bằng cách áp dụng các nguyên tắc này trong cuộc sống, tôi đã có nhiều năng lượng hơn. Tôi nghĩ rằng tất cả năng lượng trước kia tôi dùng để xây dựng những lâu đài giả dối của mình bây giờ đã được bảo tồn, và tôi cảm thấy vui vì đã giải phóng được năng lượng này.

Tôi hiểu nguyên tắc thứ hai Thiện có nghĩa là đối xử tốt với những người mà tôi gặp hàng ngày trong gia đình, ở cơ quan và trên xe buýt, v.v…Tôi nghĩ rằng tôi đã luôn luôn là một người tốt bụng, nhưng bây giờ thì khác: tôi nghĩ rằng chúng ta, những con người là một chỉnh thể - đối xử tốt với chính mình khi chúng ta đối xử tốt với những người khác. Tôi hy vọng rằng suy nghĩ này không ích kỷ quá.

Tôi nhận ra rằng hàng xử theo cách này – không nói dối, tốt bụng, khoan dung, và kiên trì nhẫn nại, cố gắng hành xử một cách cao thượng, cuộc sống của tôi đã trở nên tốt đẹp hơn và đầy niềm vui. Nhiều người xung quanh tôi nhìn nhận rằng Pháp Luân Công là một điều rất tốt. Tôi chưa bao giờ cố gắng thuyết phục mọi người rằng pháp môn tu luyện của chúng ta tốt như thế nào; tất cả những điều tôi làm là chứng tỏ điều đó bằng các hành động của mình. Tất nhiên điều đó rất rất khó. Nhiều lần, ở nhà và ở nơi làm việc, tôi vẫn không thể hành xử đúng như một đệ tử chân chính, mà tôi vẫn đang học và đề cao.

Công việc của tôi có vẻ như là một môi trường rất tốt cho việc đề cao tâm tính. Chính là ở cơ quan mà tôi học trở thành một đệ tử tốt và đồng thời làm tốt công việc của mình. Công việc và gia đình của tôi đã thay đổi, và tôi nghĩ rằng tất cả mọi người đều muốn tôi là một đệ tử hơn là con người tôi trước kia. Khi tôi mới bắt đầu tập, vợ tôi rất là không vui vì điều đó. Tuy nhiên, bà ấy đã thay đổi khi nhìn thấy sự biến đổi của tôi.

Là một đệ tử, tôi coi tất cả các vấn đề của mình như những khảo nghiệm để đề cao mình và trở thành một người tốt hơn. Tôi đã bắt đầu một hành trình và đã phát hiện ra rằng trong giai đoạn đầu của cuộc hành trìn, trở ngại lớn nhất của tôi là chính mình. Nhưng tôi sẽ làm được điều ấy thông qua việc thực hành bền bỉ và chú ý đặc biệt đến việc đề cao tâm tính.

Tôi rất biết ơn vì những gì mà tôi đã nhận được từ Pháp Luân Đại Pháp. Nếu như đây là tầng cao nhất mà tôi đạt được trong việc tu luyện của mình (tôi chắc chắn là không phải như vậy), thì tôi vẫn sẽ thấy rằng đó là nỗ lực đáng quý nhất của cuộc đời mình. Nó đã làm cho tôi trở thành một người tốt hơn, đã cho tôi một con đường chân chính để đi theo và một cách để cảm nhận được ý nghĩa của những hoàn cảnh ở xung quanh mình. Nó đã cho tôi một cách hành xử văn mình hơn – văn minh hơn trong quá khứ, khi tôi đã từng thường, với tâm thái người thường của mình, hành xử với việc xúc phạm hay bực mình, hoặc thậm chí tức giận.

Cho đến nay, tất cả các vấn đề và câu hỏi mà tôi có trong quá trình tu luyện đều đã được trả lời thông qua việc đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân và các bài viết của Lý Sư Phụ. Tôi cũng tin rằng các vấn đề mà tôi sẽ gặp phải sau này cũng có thể được trả lời theo cách này.

Tôi cũng muốn nói thêm một điều cuối cùng. Tôi nghĩ rằng là các đệ tử, chúng ta phải dùng trí huệ của mình để giải thích sự thật cho mọi người và quảng truyền Đại Pháp. Tôi là một nhà văn và tôi nghĩ rằng nếu tôi có thể làm cảm động trái tim của mọi người trong công việc của mình thì đó là bởi vì độc giả có thể tìm thấy Chân Thiện Nhẫn trong những gì mà tôi viết.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net