Coi vất vả là niềm vui, nhìn vào nội tâm của mình để tìm nguyên nhân của các khó khăn mà chúng ta gặp phải.

Bài viết của một học viên người Trung quốc ở Mỹ

Tôi đã ở Mỹ quốc được hơn một năm rồi. Giờ đây, khi tôi nhìn lại, tôi nhận ra rằng tôi đã trải qua nhiều vất vả trong một năm này hơn trong tất cả các năm trước kể từ khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp năm 1995. Tôi cảm thấy may mắn là mình đã gặp những khó khăn này bởi vì nếu không thì tôi sẽ không thể đề cao tâm tính của mình.

Tôi là một kỹ thuật viên ở công ty. Trách nhiệm của tôi là lắp ráp và kiểm thử các loại thiết bị vi nhiệt khác nhau. Trong những ngày đầu mọi thứ trong công ty đều mới lạ đối với tôi và tôi phải học hỏi từ các đồng nghiệp của mình. Tôi cảm thấy tôi đang được đối xử như một người đang thực tập. Tôi được giao làm đủ các loại việc lặt vặt mà không ai khác muốn làm. Tôi cũng phải chịu đựng tính không kiên nhẫn của mọi người. Bất cứ lúc nào tôi gặp phải việc gì mới, tôi lại phải hỏi người khác. Khi tôi hỏi nhiều quá, họ sẽ mất kiên nhẫn, hoặc nếu mà lúc đó đang ở trong tâm trạng không tốt, họ cũng dễ mất kiên nhẫn.

Các sản phẩm khác nhau có các thủ tục lắp ráp khác nhau. Nếu không tuân thủ đúng các thủ tục, thì một số vấn đề có thể xảy ra khi kiểm thử sản phẩm. Và điều này có thể làm cho công ty thiệt hại lớn.

Có một thời kỳ, tôi thường gây ra lỗi. Luôn luôn có cái gì đó không ổn, thậm chí theo cách rất ngớ ngẩn. Đôi khi mặc dù tôi đã tuân thủ các thủ tục rất nghiêm túc, và thậm chí được sự cho phép của các đồng nghiệp, nhưng kết quả vẫn rất không tốt. Không ngạc nhiên, tôi nhận được rất nhiều lời nhận xét hà khắc của người phụ trách phòng thí nghiệm và điều này làm tôi rất buồn. Tôi nghĩ, “Mình đang cố gắng hết khả năng rồi. Có gì là không ổn ở đây nhỉ?” Tồi tệ hơn là một trong những đồng nghiệp của tôi luôn luôn tố cáo với người phụ trách ngay cả khi nhìn thấy tôi gây ra một lỗi nhỏ nhất. Người phụ trách sẽ ngay lập tức trở nên mất kiên nhẫn và quát lên, “Anh không thể luôn luôn gây lỗi như vậy được. Nếu không, tôi không thể để anh làm việc ở đây được nữa đâu.” Khi đó tôi cũng trở nên tức giận và nghĩ, “Người ta ai cũng mắc lỗi. Ông nghĩ là tôi cố ý gây ra lỗi hay sao?” Vào những lúc như vậy trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ, “Vậy thì hãy đuổi việc tôi đi. Tệ nhất là tôi sẽ về nhà. Thế thôi. Tôi đã chán ngấy với cuộc sống kiểu như thế này rồi.”

Tình hình này diễn ra trong một thời gian dài cho đến một ngày tôi lại mắc lỗi vừa đúng lúc người phụ trách tình cờ đi qua. Ông ấy hỏi tôi là điều gì đã xảy ra vậy. Tôi nói với ông ấy là tôi lại mắc lỗi nữa và nghĩ là ông ấy sẽ nổi nóng phàn nàn. Thật ngạc nhiên rằng, ông ấy bỏ đi mà không nói điều gì cả. Đột nhiên tôi cảm thấy như bừng ngộ từ một cơn mê. Bao nhiêu ngày khiển trách và tranh luận đều xuất phát từ một tâm chấp trước: mỗi lần mắc lỗi tôi luôn luôn im lặng và cố che đậy nó. Khi có người đến kiểm tra, tôi nói rằng mọi thứ đều đã được sửa chữa và đã ổn rồi. Tôi luôn luôn tin rằng miễn là cuối cùng tôi làm ra kết quả tốt thì mọi người đều hài lòng. Họ không cần phải hỏi là điều gì đã xảy ra trong quá trình trung gian. Trên bề mặt thì lý luận của tôi nghe có lý. Nhưng đối với một đệ tử Đại Pháp thì như thế là không đúng rồi. Một đệ tử nên tuân theo nguyên tắc “Chân”, làm gì cũng phải đường đường chính chính, sẵn sàng nhận lỗi và rõ ràng trong mọi vấn đề. Chẳng phải cố gắng che đậy lỗi lầm cũng là một tâm chấp trước lớn hay sao? Thật ngạc nhiên là sau lần đó tôi ít khi mắc lỗi nữa. Kết quả là người phụ trách không bao giờ phải phàn nàn nữa và không ai còn phải tố cáo những lỗi lầm của tôi với ông ấy nữa.

Có thể là không ai trong gia đình tôi gây rắc rối cho tôi nên tôi phải gặp nhiều rắc rối hơn ở công ty để tôi có cơ hội tu luyện. Một người đồng nghiệp trông rất gây hấn trong mọi vấn đề. Anh ta có một thói quen là hay xí chỗ trước trong việc sử dụng thiết bị của công ty, ngay cả khi anh ta không cần phải sử dụng ngay. Do đó, khi tôi cần phải sử dụng một thiết bị nào đó thì tôi lại không có để dùng và công việc của tôi lại bị trễ lại. Còn tôi lại là một người có kỷ luật và gọn gàng và luôn luôn để các dụng cụ và thiết bị gọn gàng ngăn nắp. Anh ta thì hoàn toàn ngược lại, để tất cả các thiết bị bừa bãi và đôi khi còn nị hỏng vỡ sau khi anh ta sử dụng. Nhiều khi anh ta không tìm được dụng cụ của mình, anh ta lại dùng của tôi và thỉnh thoảng còn làm mất của tôi nữa. Công việc của tôi những lúc đó lại bị ảnh hưởng rất nhiều. Những việc tương tự xảy ra với tôi gần như hàng ngày. Có một vài lần tôi không thể kiềm chế được nữa và phát cáu lên. Sau đó tôi lại hối tiếc về những gì mình đã làm. Về phương diện đề cao tâm tính, khi có mâu thuẫn tôi cảm thấy rằng tôi tiến bộ rất chậm. Tại sao tội lại không thể cảm thấy ở trong mình một tâm từ bi quảng đại? Nếu một vấn đề bé nhỏ cũng có thể làm cho tôi động tâm như thế thì tôi còn xa mới đạt được đến trình độ tâm kim cương bất động như một đệ tử Đại Pháp cần phải đạt được.

Sau khi suy nghĩ về điều đó, tôi đã hiểu ra là tại sao. Đầu tiên là bởi vì tôi có một thái độ không công bằng đối với những người khác. Tôi thấy họ ích kỷ, thô lỗ, và vô tổ chức trong công việc. Tôi luôn luôn nhìn nhận những việc ở xung quanh một cách khắt khe từ quan điểm của chính mình. Khi những người khác không phù hợp với quan niệm của mình, tôi lại cảm thấy không hài lòng với họ. Tại sao tôi lại nổi nóng. Đó là bởi vì họ làm gián đoạn công việc của tôi và gây rắc rối cho tôi. Mọi suy nghĩ của tôi đều chỉ về chính bản thân mình. Đó chẳng phải là ích kỷ hay sao? Nếu như anh ta gây rắc rối cho người khác, làm gián đoạn công việc của người khác thì tôi sẽ không nổi nóng.

Trong tất cả vấn đề chúng ta phải cân nhắc đến người khác! Sau khi tôi bắt đầu giữ một thái độ như vậy thì tôi không còn cảm thấy phiền lòng vì những đồng nghiệp nữa. Ngược lại, tôi bắt đầu cảm thấy một tâm từ bi đối với họ bởi vì họ cũng đang rất khổ vì những khó khăn trong cuộc sống của mình.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net