Một học sinh trung học ở Mỹ: “Chính là tâm tính của tôi cần phải thay đổi”
Bài viết của một học sinh ở Mỹ
Tôi năm nay lên 17 tuổi và đã là một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp được khoảng 6 tháng. Vào thời gian chỉ trước khi tôi bắt đầu tu luyện, mọi thứ trong cuộc đời tôi không được tốt lắm, và tôi cảm thấy rất không rõ ràng cả về hai phương diện tinh thần và thần kinh. Việc cố gắng hội nhập vào cách sống bình thường có vẻ như không hài lòng và ý nghĩa lắm đối với tôi. Tôi không biết làm gì trong cuộc đời cho nó có ý nghĩa. Tại sao tôi lại có mặt trên cuộc đời này. Mục đích tồn tại của tôi trong cuộc đời là gì? Tôi được dạy dỗ theo một tôn giáo nhưng tôn giáo của tôi có vẻ như chưa bao giờ trả lời được những câu hỏi của tôi và có vẻ như tôi chưa bao giờ hoàn toàn thông suốt với giáo lý của nó. Tôi cảm thấy rất mất phương hướng trong cuộc đời, và mơ ước tìm được một con đường để tôi có thể đi theo.
Sau đó cứ như là được dàn xếp vậy, anh tôi gửi cho tôi một quyển Chuyển Pháp Luân. Đầu tiên tôi không biết làm gì với quyển sách. Lớn lên ở một thị trấn nhỏ ở miền Đông Bắc ước Mỹ, tôi không biết gì về tu luyện, và về một số từ trong quyển sách lạ bìa màu xanh, và cả đầu đề của quyển sách nữa, mà tôi thậm chí còn không biết cách đọc như thế nào, thật là rất lạ đối với tôi. Tuy nhiên toi rất quan tâm đến nó và không thể ngưng độc được. Càng đọc, tôi càng thấy được các câu trả lời của Su Phụ Lý đối với các câu hỏi của tôi, và tâm trí tôi ngày càng đuợc mở mang nhờ những nguyên lý uyên thâm trong sách. Tôi cảm thấy có một cái gì đó rất đặc biệt, rất mạnh mẽ, và rất sâu sắc về quyển sách này và tôi cảm thấy rằng tôi đã tìm được con đường của mình.
Không lâu sau đó tôi trải qua khó nạn đầu tiên của mình, mặc dù vào thời gian đó tôi chưa hoàn toàn hiểu rõ được về điều đó. Tôi đang đi đến một phòng mô hình vũ trụ để xem một buổi trình diễn ánh sáng laser với ba người bạn của mình. Trên đường đi tới đó, tôi nhỡ đi quá chỗ ra khỏi đường cao tốc để đi vào đường liên tiểu bang và kết quả là tôi phải đi xa thêm khoảng 20 phút. Để xử lý sự chậm chễ này, tôi bắt đầu tăng tốc độ để cố bù vào khoảng thời gian bị chậm. Khi tôi bị một người cảnh sát bắt dừng xe lại, tôi bị phạt chạy quá tốc độ, và bị treo bằng lái trong 2 tháng. Khi chúng tôi đến nơi thì đã quá muộn và chúng tôi đã nhỡ buổi trình diễn. Trên đường trở về nhà, khi đnag lái xe trên đường liên tiểu bang, tôi bắt đầu cảm thấy rằng xe đang hết xăng. Đúng là xe đang hết xăng, mặc dù đồng hồ xăng vẫn đang chỉ là còn hơn một phần tư bình. Tôi phải gọi điện cho bố mẹ tôi bằng điện thoại di động, và bố tôi phải đến mang xăng cho tôi. Thường thì, với tính tình của tôi, thì tôi sẽ lý sự với bố tôi nhưng bởi vì tôi đã đọc quyển Chuyển Pháp Luân nên tôi đã có thể giữ được bình tĩnh.
Sau buổi tối hôm đó, tôi tiếp tục đọc quyển Chuyển Pháp Luân. Tôi đọc hết quyển sách trong vòng vài tuần và sau khi nói chuyện với người anh của mình, tôi lại đọc lại quyển sách một lần nữa. Ngay cả khi không có một hiểu biết rõ ràng về Pháp, và không biết chút gì về 5 bài công pháp, nhưng tôi đã biết ở trong tâm là tôi muốn trở thành một đệ tử của Pháp Luân Đại Pháp và tôi muốn tu luyện. Tôi muốn đồng hóa với đặc tính của vũ trụ là Chân Thiện Nhẫn, và phản bổn quy chân. Ước nguyện của tôi đã thành sự thật và bây giờ tôi đã có một con đường để đi theo.
Khi tôi mới bắt đầu tu luyện, tôi rất phấn khích và rất vui. Anh tôi đưa cho tôi một cuốn băng ghi hình hướng dẫn tập 5 bài công pháp, và có vẻ như tôi theo được tương đối nhanh. Mặc dù tôu chưa thể ngồi kiết già, và không thể tập bài Pháp Luân Trang Pháp được lâu lắm, nhưng tôi đã cảm thấy rất hài lòng với chính mình trong việc tu luyện. Nhưng bởi vì sự hiểu biết về Pháp của tôi mới chỉ ở mức nông cạn trên bề mặt, nên những thứ mà tôi bắt đầu vứt bỏ và thay đổi về tâm tính của chính mình cũng đều chỉ nông cạn ở trên bề mặt. Tôi chỉ hiểu là các tâm chấp trước là vật chất và hiểu rằng việc tu tâm tính là việc phải làm chỉ với các giá trị chuẩn mực đạo đức. Thêm vào đó, tôi đã không dùng Pháp để đo lường chính mình. Với hiểu biết kém cỏi như vậy, tôi chỉ bắt đầu đề cao bản thân trên bề mặt. Tất nhiên, điều này cần phải xảy ra để tôi có thể trở thành một người tốt, cũng là bước đầu tiên để trở thành một đệ tử, nhưng cùng với thời gian trôi qua, có vẻ như tôi không có tiến bộ lắm.
Tôi đọc sách nhiều hơn, và tôi nhận ra rõ ràng là tôi đang không phải là chân tu. Mặc dù tôi cảm thấy rất tốt về mình và sự tu luyện của mình nhưng tôi không phải là đang thực sự vứt bỏ những chấp trước ở trong thâm tâm của mình, là nguyên nhân sâu xa gốc rễ của mọi vấn đề của tôi. Bởi vì điều này mà đầu óc tôi trước kia đã trở nên không thanh tỉnh và suy nghĩ của tôi không rành mạch. Trong cuốn Chuyển Pháp Luân, Lý Sư Phụ nói, “Hễ trong khi luyện công mà xuất hiện can nhiễu này, can nhiễu kia, [thì] chư vị phải tìm xem nguyên nhân [ở] bản thân mình, chư vị còn điều gì chưa vứt bỏ được không.” (Chuyển Pháp Luân), tôi nhận ra từ điều này rằng tôi phải vứt bỏ nhiều hơn là chỉ những thứ ở bề mặt nếu tôi muốn trở thành một đệ tử chân tu và thực sự tiến bộ. Đó không chỉ là những hành động và thói quen là cần phải thay đổi và/hoặc vứt bỏ mà là những thứ ở trong tâm, tâm tính của tôi cần phải thay đổi. Nếu như không làm như vậy, thì tâm tính của tôi sẽ không thể đề cao lên được và việc tu luyện của tôi sẽ trở thành phí công.
Thời gian từ hồi đó đến bây giờ cứ nhanh như là bay vậy. Tôi tiến bộ rồi sau đó lại rớt xuống, lại tiến bộ rồi lại rớt xuống. Nhưng bởi vì cứ lên xuống như vậy nên tôi đã học được rất nhiều. Trên thực tế, đây chính là quá trình tu luyện. Ví dụ, vào thời kỳ mới bắt đầu tu luyện, mỗi lần tôi hiểu ra một điều gì mới trong quyển Chuyển Pháp Luân hay là khi tôi có thể luyện công được lâu hơn, tôi lại cao hứng và nghĩ, “Ồ mình đang tiến bộ thật,” hoặc là “Ồ mình đang tu luyện được tốt quá”. Không tự mình nhận ra được, tôi lại trở nên tự mãn, và kết quả là lại rớt xuống. Việc này xảy ra trong một thời gian dài, và sau đó tôi nhận ra rằng, chính là do tính tự mãn của mình mà tôi lại rớt xuống sau khi tiến bộ được một chút. Sau khi tôi vứt bỏ tâm chấp trước này, tôi nhận thấy rằng sau khi tiến bộ được một chút, tôi vẫn có thể duy trì được việc tiến bộ không ngừng. Tuy nhiên đôi khi, tôi cảm thấy mình trở nên lười biếng, nên tôi cố đọc sách hàng ngày và luyện công bất cứ lúc nào có thể. Giờ đây, khi thời gian luyện công của tôi tăng lên, tôi tự nghĩ, “Lần sau mình sẽ cố gắng luyện lâu hơn nữa.”
Gần đây, tôi trải qua một thử thách khó khăn trong tu luyện. Trong nhiều ngày, đầu óc tôi ngày một trở nên không thanh tỉnh, và cảm giác ấm áp trong lòng tôi biến mất. Thậm chí tôi còn bắt đầu nghi ngờ là liệu tôi có thể tu luyện hay không. Tôi không biết tại sao điều này lại xảy ra nhưng sau khi đọc một đoạn của quyển Pháp Luân Đại Pháp, Tinh Tấn Yếu Chỉ, tôi đã tìm thấy câu trả lời. Lý Sư Phụ nói, “Tôi cũng muốn nói với chư vị rằng bản tính của chư vị trong quá khứ thực ra là dựa trên duy ngã và ích kỷ. Từ nay trở đi, chư vị làm bất cứ việc gì, chư vị cũng phải cân nhắc đến người khác trước, để đạt được chính ngộ của vô ngã và vị tha.” (Vô lậu trong Phật tính”) {lược dịch từ bản tiếng Anh – dịch giả}. Ngay sau khi đọc đoạn này tôi nhận ra rằng những suy nghĩ của tôi trong những tuần vừa qua ngày càng trở nên chỉ tập trung vào bản thân mình. Tôi chỉ nghĩ về những thứ liên quan đến chính mình mà không nghĩ đến những người khác, và các vấn đề của tôi tăng lên thì điều này lại càng xảy ra nhiều hơn. Sau đó tôi bắt đầu lo lắng về nó ngày một nhiều hơn, và trong một nỗ lực để cố gắng và tìm ra xem vấn đề là gì, tôi lại trở nên ngày càng mê mải với chính mình, thay vì chú ý đến việc tu luyện tâm tính của mình. Trên thực tế, chính tâm chấp trước ích kỷ là vấn đề. Sau khi tôi nhận ra điều này, một tuần rắc rối đã biến mất chỉ trong một giây và tôi lại cảm thấy lòng từ bi lại trỗi dậy trong tôi. Sau đó, tôi không còn có một ý nghĩ ích kỷ nào về bản thân mình và chỉ còn nghĩ đến những người khác. Đó là một cảm giác rất tốt đẹp.
Hiện giờ tôi đã có thể ngồi kiết già, và việc tu luyện của tôi đã vững chắc hơn nhiều rồi. Khi tôi đang ngồi thiền, tôi cảm thấy một dòng chảy ấm qua toàn bộ thân thể, và da của tôi thường ấm và đỏ lên. Ở trường, tôi cảm thấy rất là toại nguyện. Tôi chỉ lặng lẽ ngồi đó trong khi mọi người xung quanh tranh đấu với nhau vì lợi ích cá nhân. Tôi ngồi đó với một tâm thanh tịnh nhưng cũng cảm thấy rất buồn khi nhìn mọi người vì những gì mà mọi người đang làm. Trước kia tôi đã từng giống như họ, và nhiều khi tôi muốn đứng lên nói với họ rằng những điều mà họ đang làm là sai rồi, và rằng còn có rất nhiều thứ hơn là những gì mà họ suy nghĩ. Nhưng bởi vì tôi là một đệ tử, tôi hiểu rằng không phải việc của tôi là dính líu đến những vấn đề của họ. Tôi nghĩ rằng mong muốn tham gia vào việc của người khác thực ra là liên quan đến tâm lý hiển thị. Tôi hiểu rằng tâm từ bi sẽ làm cho ta cảm thấy buồn cho những người khác, nhưng từ bi không có nghĩa là nên tham gia vào việc của người khác. Nếu tôi thật sự muốn giúp đỡ họ thì tôi nên nói với họ biết về quyển Chuyển Pháp Luân.
Gần đây, nhiều người ở trường tôi đã bắt đầu quan tâm muốn biết về Pháp Luân Đại Pháp, và tôi đã cho họ nhiều quyển sách. Tôi nghĩ rằng thật là tuyệt vời là họ đã quan tâm, và tôi chỉ lặng lẽ mỉm cười khi tôi nghĩ về những lợi ích mà họ sẽ nhận được. Quảng truyền Pháp Luân Đại Pháp là một việc rất tốt. và tôi nghĩ rằng tôi cần làm tốt hơn nữa ở phương diện này. Trong thời gian tới, tôi sẽ cố gắng và thành lập một nhóm học Pháp chung và một điểm luyện công chung, và cố gắng đưa quyển Chuyển Pháp Luân vào để bán trong các hiệu sách ở khu vực tôi ở.
Nhiều khi tôi cảm thấy có nhiều việc cần làm quá và cảm thấy rằng việc tu luyện ở phía trước là quá khó khăn và phức tạp. Tôi cố gắng vứt bỏ những suy nghĩ này ra khỏi đầu ngay khi chúng xuất hiện bởi vì tôi biết rằng chúng chính là các tâm chấp trước và nghiệp tư tưởng ở trong đầu đang can nhiễu đến tôi. Chúng không muốn bị tiêu diệt, nên chúng kháng cự lại việc tu luyện của tôi. Tôi phải kiên định ở trong tâm và quyết tâm làm được việc ấy, và để cho phía đã tu luyện tốt của tôi chiến thắng bên chưa tu luyện của mình, cũng như chấp nhận khó khăn để tiêu bỏ nghiệp lực của mình. Càng làm được như vậy, thì việc tu luyện của tôi sẽ càng ít khó khăn hơn. Khi gặp phải một vấn đề nào đó, tôi phải nhớ rằng vượt qua nó thật sự không phải là khó như thế, và đó chỉ là các quan niệm và ý tưởng không đúng đắn mà tôi đã hình thành trước kia đã làm cho tôi cảm thấy khó như vậy. Nếu tôi có thể phớt lờ những ảo giác này và nhìn nhận vấn đề bằng bên đã tu luyện tốt của mình, thì việc vượt qua nó sẽ không còn là một vấn đề nữa, dù đó là gì đi nữa, và tôi sẽ có thể tiến gần hơn đến mục đích phản bổn quy chân của mình. Dù sao đi chăng nữa thì Lý Sư Phụ đã nói trong quyển Chuyển Pháp Luân rằng, “liễu ám hoa minh hựu nhất thôn”. Tôi cũng phải bước những bước lớn hơn nữa trong việc đề cao tâm tính của mình, và đánh giá mọi suy nghĩ và hành động của mình theo Pháp.