“Thưa thầy, em muốn học Pháp Luân Công!” – Một cậu bé không nghe lời đã được Pháp Luân Đại Pháp cải biến

Bài viết của một giáo viên ở Trung quốc Đại lục

Tôi là một giáo viên tiểu học đã tập Pháp Luân Đại Pháp được hơn 4 năm. Tôi là một giáo viên chủ nhiệm của một lớp. Ở lớp tôi có một cậu bé đến từ một vùng nông thôn nổi tiếng ở trường vì nghịch ngợm. Cậu ấy được sắp xếp muộn vào lớp tôi ở lớp 3. Cậu ấy không hiểu gì cả, và cũng không nghe lời giáo viên của lớp. Cậu ấy không thể viết một chữ nào, hay làm được bài toán nào. Có vẻ như là cậu ấy không có ý thức học gì cả. Vào kỳ thi cuối kỳ, cậu được 6 điểm toán, và 11 điểm tiếng Trung (trên 100). Gần như ngày nào cậu ấy cũng gây ra các rắc rối lớn nhỏ không ngưng nghỉ. Cậu ấy gây khó khăn nhiều nhất cho các giáo viên, và cũng là một nỗi đau đầu lớn nhất của tôi. Tôi đã kiên trì nói chuyện với cậu ấy nhiều lần để dạy cậu ấy cách hành xử cho tốt, và bố cậu ấy cũng đã thử cả các biện pháp mềm và rắn ở nhà đối với cậu ấy nhưng không có cách nào có kết quả cả.

Vào dịp Tết năm 2001, “Vụ tự thiêu” được dàn dựng đã diễn ra trên quảng trường Thiên An Môn, trong âm mưu của Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung quốc để bôi nhọ Pháp Luân Công. Sau sự kiện đó, tôi thường nghĩ đến việc nói cho các học sinh của mình biết sự thật, nhưng tôi đã không thể nói ra, ngay cả khi rất muốn nói. Tôi lo rằng các học sinh ở nông thôn suy nghĩ đơn giản quá và nhiều khả năng gây rắc rối cho tôi nếu tôi nói ra. Nên tôi đã không nói cho các học sinh của mình biết sự thật về sự kiện này. Sau đó, tôi cảm thấy rằng là một người tu luyện, việc nói rõ sự thật cho mọi người là để giúp họ có một hiểu biết đúng đắn về Đại Pháp. Ai cũng có quyền được biết sự thật, bao gồm cả các em bé ngây thơ. Chúng không nên phải sống trong những lời dối trá.

Vì vậy một hôm tôi đã giải thích sự thật về Pháp Luân Công cho các học sinh của mình nghe. Lúc đó, cả tâm trí lẫn giọng nói của tôi đều rất trầm tĩnh, không có lo lắng gì. Sau khi tôi nói xong, một học sinh ngồi ở hàng ghế cuối lớp giơ tay lên và hét rất to, “Thưa thầy, em muốn học Pháp Luân Công!” Tôi nhìn quanh và ngạc nhiên nhận ra rằng đó chính là cậu bé nghịch ngợm đó. Lúc đó, tôi tưởng cậu ấy đang nói đùa và nói ngay “Em hãy ngồi xuống đã, hãy đợi sau.” Tôi đã không coi việc đó là nghiêm túc, bởi vì tôi nghĩ cậu ấy không thể thật sự muốn học được. Nên tôi đã quên mất vấn đề đó.

Không lâu sau, đó là ngày 10/4/ Tiết học cuối cùng của buổi sáng là giờ học đạo đức của tôi. Ở cuối bài học là một bài viết bôi nhọ Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nghĩ tôi không thể cho phép một bài viết như vậy đầu độc tâm trí ngây thơ chủa trẻ em được. Vì vậy tôi đã kể một số câu chuyện có thật cho cả lớp nghe về Pháp Luân Công dạy con người hướng thiện, và những hành động vĩ đại của các đệ tử Đại Pháp kiên định đi theo chân lý khi phải đối mặt với cuộc đàn áp dã man. Sau khi tôi kết thúc, cậu học sinh này lại giơ cánh ta nhỏ bé của mình lên và hét to lên “Thưa thầy, em muốn học Pháp Luân Công, hãy dạy cho em!” Tôi nhận thấy sự thành thực của cậu ấy và hứa với cậu ấy rằng tôi sẽ.

Phần một vào buổi chiều là tiết Toán của tôi. Ngay khi tôi vùa giải thích xong một ví dụ, thì cậu học sinh này đã giơ tay lên, nói rằng cậu ấy có thể làm được. Lúc đó tôi không tin bởi vì cậu ấy chưa bao giờ nghe các thầy cô giáo giảng bài, cũng như giả được bài toàn nào. Tôi để cậu ấy đi lên bảng và giải. Thật ngạc nhiên là cậu ấy đã làm đúng. Tôi bảo cậu ấy làm một bài nữa và cậu ấy lại làm đúng. Các học sinh khác cũng rất ngạc nhiên. Lúc đó tôi nghĩ rằng mặc dù tôi đã không nói nhiều, nhưng cậu bé đã bị ảnh hưởng bởi sức mạnh chính nghĩa của Đại Pháp đưa con người ta lên cao. Bản thân cậu ấy muốn hướng thiện! Đây là điều mà không thể đạt được bởi bất cứ sức mạnh nào từ bên ngoài. Tôi rất phấn khởi. Sức mạnh to lớn của Đại Pháp đã cải biến cậu ấy. Ngay buổi chiều hôm ấy sau giờ học, cậu ấy tìm tôi và hỏi “Thưa thầy, thầy có quyển sách nào để học Pháp Luân Công không?” Tôi nói “Có nhưng em chưa thể đọc được.” Cậu ấy kiên quyết muốn đọc và muốn biết liệu cậu ấy có thể đọc được hay không. Cậu ấy mở quyển sách ra và nhìn thấy “Luận ngữ” [Lời mở đầu của quyển Chuyển Pháp Luân]. Không ngờ là cậu ấy đọc được và chỉ không nhận ra được một số chữ.

Từ đó trở đi cậu ấy thực sự bắt đầu học. Ở trong lớp cậu ấy chăm chú lắng nghe các thầy cô giáo giảng bài, và cũng đã bắt đầu làm bài tập ở nhà. Một hôm giáo viên dạy tiếng Trung ngạc nhiên nói với tôi rằng “Điều gì đã xảy ra với cậu bé này vậy? Cậu ấy đã bắt đầu học. Cậu ấy đã làm bài kiểm tra tiếng Trung và thật ngạc nhiên là cậu ấy đã trả lời đúng nhiều câu hỏi. Dường như cậu ấy đã là một người khác! Cậu ấy cũng biết nghe lời và hàng ngày không còn gây rối nữa.”

Như thế đó, cậu bé đã bắt đầu trên con đường tu luyện của mình để phản bổn quy chân. Và từ việc này tôi đã hiểu ra rằng bằng cách thật sự sử dụng lý lẽ, trí huệ và lòng từ tâm để nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp, và làm mà không cầu, thì người ta sẽ tự nhiên làm được tốt.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net