Vứt bỏ tâm chấp trước vào danh lợi cá nhân

Bài viết của một đệ tử người Trung quốc ở Mỹ

Vào tháng 5/1997, trong khi tôi đang làm việc ở New York, tôi đã xem toàn bộ các băng ghi hình chín bài giảng của Sư Phụ Lý Hồng Chí mà không ngủ hay nghỉ gì cả. Trong khi tôi đang xem, tôi vui mừng vì đã tìm được một người thầy tuyệt vời như thế này, và học được mục đích chân chính của làm người và các nguyên lý của tu luyện. Không lâu sau đó, tôi đã mượn các băng ghi các bài giảng khác và sách Đại Pháp của Lý Sư Phụ.

Mặc dù tôi đã đọc tất cả các quyển sách Đại Pháp và tập các bài tập hàng ngày, tôi vẫn chưa hiểu việc tu luyện ở trong cuộc sống hàng ngày là như thế nào. Ban đầu, tôi ít khi tham gia các buổi học hoặc thảo luận nhóm ở địa phương, mặc dù tôi đã đọc quyển Chuyển Pháp Luân nhiều lần, và tưởng rằng mình đã hiểu nó tương đối tốt. Sau đó, tôi đã tham gia vào việc thảo luận nhóm, và tôi phát hiện ra rằng tôi cũng đã trải qua một số khó nạn mà các đệ tử khác gặp phải. Nhưng tôi đã không nhìn nhận khó nạn đó như một đệ tử nên nhìn nhận, và vứt bỏ nó. Tôi đã không cố hiểu ra, và thậm chí còn bị lẫn lộn. Tại sao các đệ tử khác trải qua các khó nạn hết cái này đến cái khác, trong khi tôi không trải qua khó nạn nào cả. Trên thực tế, không phải là tôi không phải đối diện với một khảo nghiệm nào, mà là tôi đã không hành xử theo các yêu cầu của Đại Pháp. Khi đối diện với một khó nạn, tôi không tự xét mình để tìm ra nguyên nhân và cũng không coi đó như một cơ hội để đề cao. Tôi lại nhìn nhận sự khó khăn theo cách của một người thường và tìm lối thoát. Vì vậy tôi đã bỏ lỡ các cơ hội tu luyện hết lần này đến lần khác. Chỉ đến ngày hôm đó tôi mới nhận ra tầm quan trọng của việc học và luyện công theo nhóm. Trong một môi trường tu luyện như vậy, các đệ tử có thể chia sẻ các kinh nghiệm tu luyện để khuyến khích nhau và đề cao cùng nhau. Điều này đặc biệt tốt cho việc vứt bỏ các tâm chấp trước của chúng ta và đó là cách nhanh nhất để chúng ta đề cao. Lý Sư Phụ đã nói, “[Tôi] nói rõ cho chư vị một chân lý: toàn bộ quá trình tu luyện của người ta chính là quá trình liên tục tống khứ tâm chấp trước của con người.” (Chuyển Pháp Luân) Kể từ đó trở đi, tôi bắt đầu tham gia đều đặn các buổi học Đại Pháp và luyện công theo nhóm.

Trong vài năm qua, sự cạnh tranh giữa các công ty điện thoại đường dài đã trở nên ngày càng gay gắt. Họ sử dụng nhiều cách để thu hút khách hàng, như giảm giá, miễn phí thuê bao tháng, và thậm chí thưởng bằng tiền mặt. Tôi cũng trở thành một trong những mục tiêu của họ. Các điều khoản có lợi cho khách hàng của hãng này bị hãng khác đánh bại. Đầu tiên, tôi không muốn đổi công ty điện thoại bởi vì tôi không muốn rắc rối. Cũng bởi vì tôi nghĩ rằng, “Làm sao mà tôi có thể lấy tiền của người khác mà chẳng có lý do chính đáng gì cả?” Sau đó người ta nói với tôi rằng chỉ mất có một vài phút để thay đổi công ty điện thoại; chúng ta sẽ không chỉ được hưởng giá thấp hơn, mà còn được nhận một khoản thưởng bằng tiền mặt. Vào thời gian đó, tôi bị mất việc làm và không có nhiều việc để mà làm, nên tôi đã quyết định thử thay đổi xem sao. Sau khi thử, ngay lập tức tôi cảm nhận được lợi ích. Chỉ hai ba tuần sau khi tôi đổi công ty điện thoại, một hãng khác lại gọi điện cho tôi và chào mời các điều khoản còn có lợi hơn cho tôi. Người đại diện của công ty còn nói, “Anh còn phải suy nghĩ gì nữa?” Tôi tự nhủ: không phải là tôi truy cầu mà đây là cách thức kinh doanh của họ. Đừng lo nghĩ gì về điều đó, họ vui vẻ và tôi cũng thế. Vì vậy mà chỉ trong vòng có 2 tháng, tôi đã thay đổi công ty điện thoại 3 lần và cảm thấy rất vui. Không lâu sau đó, tôi nhận được hóa đơn điện thoại. Tôi xem nó. Điều gì đang xảy ra vậy? Tại sao mà chỉ hai ba cú điện thoại đường dài lại lên đến 300 đô la? Công ty đó có một quy định rằng nếu khách hàng chuyển sang công ty đó nhưng không dùng dịch vụ trọn 3 tháng, không những khách hàng phải hoàn trả lại khoản tiền thưởng bằng tiền mặt mà họ còn phải chịu mức giá cước cao nhất! Chỉ với một vài phép tính, tôi thấy rằng tất cả số tiền mà tôi nhận được bằng cách đổi công ty điện thoại đã phải bị hoàn lại. Tôi đột nhiên nhận ra rằng như Lý Sư Phụ nói: “Không mất thì không được”. Tôi đã nhận ra rằng đây là một khảo nghiệm để xem xem tôi có thèm khát lợi ích cá nhân hay không. Nhưng tôi đã không hiểu và không vượt qua được khảo nghiệm. Thay vào đó, tôi đã đổi đức của mình nhiều lần để lấy “các lợi ích” và đã không tự coi mình là một người tu luyện.

Sự việc này đã chỉ rõ ra tâm chấp trước của tôi vào lợi ích cá nhân. Tôi vẫn nhớ khi toi mới bắt đầu học Đại Pháp rằng tôi đã tự nhủ rằng điểm then chốt của việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là đồng hóa với đặc tính của vũ trụ là Chân Thiện Nhẫn và vứt bỏ các tâm chấp trước của con người vào danh, lợi và tình. Vào lúc đó, tôi tưởng rằng tôi không quan tâm lắm đến danh lợi. Tôi nghĩ rằng việc tu luyện của tôi nên tập trung vào tình. Giờ đây có vẻ như cái gọi là “không quan tâm đến danh lợi” chỉ đơn giản là từ góc độ của một người thường. Sau khi đã học Đại Pháp, tôi phải đạt đến tiêu chuẩn cao hơn.

Tôi từng làm việc ở New York. Do công ty tái cơ cấu, nhiều nhân viên đã bị mất việc. Tôi cũng bị mất việc, nên tôi quay trở lại Boston. Tôi chỉ mới học Đại Pháp được 2 tuần. Tôi không buồn lắm và bắt đầu tích cực tìm việc. Tôi nghĩ rằng bởi vì tôi đã bắt đầu học Pháp muộn màng, một an bài như vậy sẽ cho tôi thời gian để theo kịp. Kể từ đó trở đi, hàng ngày, tôi luyện công, đọc Pháp, và xem các băng ghi hình các bài giảng của Lý Sư Phụ.

Một nửa năm đã trôi qua. Những người khác đã tìm được việc làm, nhưng tôi vẫn chưa ổn định được. Không phải là không có công ty nào quan tâm đến tôi. Trong những tháng đó, mỗi tháng có hai ba cuộc phỏng vấn. Một số công ty thậm chí đã hoàn thành tất cả các thủ tục và chỉ còn đợi để chọn một ngày phù hợp để tôi bắt đầu công việc. Nhưng do một số lý do nào đó, ngày bắt đầu của tôi đã bị trì hoàn nhiều lần. Cuối cùng thì tôi không thể bắt đầu một công việc mới. Đầu tiên, tôi tìm thấy nhiều lý do khách quan: các công ty đó sát nhập và vì vậy tạm ngừng việc tuyển nhân viên; những người quản lý rời bỏ công ty; kế hoạch tuyển người mới đã thay đổi v.v…Tôi đã trải qua tất cả các tình huống trên. Sau đó là cuộc khủng hoảng kinh tế ở châu Á, và nhiều công ty tài chính bắt đầu cắt giảm nhân viên với số lượng lớn. Đối với tôi, một người chuyên về các nền kinh tế châu Á, đó lại là một đòn nữa. Tôi tự con bản thân mình là một người tốt. Tôi không có chấp trước mạnh mẽ vào danh lợi. Tôi không truy cầu mức sống cao. Bất kể đó là công việc gì, miễn là nó sử dụng chuyên môn của tôi, và miễn là mức lương tương xứng với kinh nghiệm và khả năng của tôi, tôi sẽ bằng lòng. Nhưng tôi đã không nhận ra rằng tôi bị cản trở trong việc đề cao tâm tính của mình chính là vì cách suy nghĩ đó.

Một buổi tối, tôi nhận được một cú điện thoại từ một người giám đốc thừa hành của một hãng đầu tư lớn. Ông ấy nói rằng tôi được đề xuất vào một vị trí phân tích các nền kinh tế và chứng khoán châu Á. Sau khi chúng tôi nói chuyện được một lúc, tôi cảm thấy rằng công việc ấy rất phù hợp với tôi bởi vì nó phù hợp với sở trường và chuyên môn của tôi. Ông ấy cũng rất hài lòng và chuẩn bị dàn xếp một buổi phỏng vấn giữa tôi với các đồng sự của ông ấy. Nhưng khi chúng tôi nói chuyện sâu thêm thì một mâu thuẫn đã xuất hiện. Khi thảo luận về chủ đề kinh tế và chứng khoán châu Á, tôi đã hoàn toàn quên mất vị trí của mình, như thể là tôi là cấp trên. Tôi bắt đầu nói một cách sấn xổ, và thậm chí còn bắt đầu, tranh luận với ông ấy. Mỗi câu còn chứa đầy tâm lý hiển thị và tâm tranh đấu. Con gái tôi tả lại buổi nói chuyện của tôi với tôi: “Nếu nó được viết xuống, tất cả các từ đều sẽ được in đậm và câu nào cũng sẽ có một dấu than!” Sau khi cuộc nói chuyện điện thoại chấm dứt, vợ tôi nói, “Với cách nói chuyện của anh, sẽ đáng ngạc nhiên nếu có người muốn tuyển anh. Anh đã có rất nhiều cuộc phỏng vấn, tại sao tất cả đều không thành công? Anh nên tự nhìn lại mình để tìm câu trả lời.” Đúng vậy. Lý Sư Phụ đã nói rằng khi có mâu thuẫn thì chư vị phải tự nhìn vào bên trong mình, thay vì nhìn ra phía ngoài. Tại sao tôi lại có thể làm hỏng một cơ hội quý bàu như vậy được? Tại sao? Khi nhớ lại toàn bộ cuộc nói chuyện điện thoại, tôi thấy rằng các lời nói của tôi chứa đầy tâm chấp trước vào danh. Tôi đã khai thác mọi cơ hội để hiển thị rằng tôi là một người chuyên nghiệp và là một chuyên gia. Tôi ghen tức rằng những người khác giởi hơn tôi. Đối diện với sự bất đồng quan điểm, tôi tranh luận vì sự tự tôn của mình để chứng tỏ rằng “Tôi là đúng và anh là sai.”

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều buổi tối hôm đó. Truy cầu danh vọng, địa vị, lợi ích, và sự công nhận của xã hội là những tâm chấp trước vào danh mà có thể được phát hiện dễ dàng. Thông qua việc học Pháp, tôi đã trở nên ít quan tâm hơn đến danh lợi. Nhưng tâm chấp trước của tôi vào sự nổi tiếng đã cắm rễ sâu ở trong tôi từ những ngày còn đi học ở trường phổ thông cơ sở khi tôi bắt đầu cạnh tranh vì vị trí trong trường. Sau khi tôi bắt đầu đi làm, hiếm khi tôi hài lòng với vị trí của mình, và luôn luôn sẵn sàng chuyển sang một công việc tốt hơn. Tôi đã luôn nghĩ rằng tôi giỏi hơn những người khác. Tôi dùng mọi cơ hội để khoe kiến thức và khả năng của mình, và để những người khác coi tôi như một người xuất chúng đáng kinh ngạc. Loại tâm chấp trước vào danh lợi này, so với loại nói trên thì nhẹ nhàng hơn, và không dễ phát hiện. Đó là lý do tại sao tôi thường luôn luôn cảm thấy không may mắn, và lý do tại sao tôi cảm thấy rằng những người khác không hiểu tôi. Chỉ đến khi này tôi mới nhận ra rằng theo tiêu chuẩn của Đại Pháp, không những tôi đã không vứt bỏ tâm danh lợi mà tâm đó đã phát triển từ khi tôi còn bé. Những tâm đó đã cắm rễ sâu, xen vào tất cả các khía cạnh cuộc sống của tôi. Thường thường, khi tôi gặp một người bạn hoặc đồng nghiệp mới, tôi thường hỏi là người đó tốt nghiệp trường nào ra, và thứ bậc của khoa đó. Tâm chấp trước vào danh đó cũng đã ảnh hưởng đến việc học hành của con tôi mà tôi không biết. Dường như là có một sự ngầm hiểu rằng nó sẽ không học trường nào khác ngoài Harvard hay MIT. Điều này đã vô hình tạo ra một sức ép không cần thiết cho nó. Và vì vậy có một thời gian nó chỉ thông báo tin tốt và giấu những tin không tốt, sợ rằng nó có thể bị phê bình vì đã không đáp ứng được lòng mong đợi của bố mẹ. Tôi đang dạy nó điều tốt hay xấu đây?

Suy nghĩ về điều này, toi đột nhiên nhận ra rằng toàn bộ quá trình tìm việc trên thực tế là cơ hội tốt nhất để tôi tu luyện. Trong quá trình đó, các tâm chấp trước vào danh lợi của tôi đã lộ ra hoàn toàn. Thông qua việc tự tìm bên trong, sự tức giận của tôi đã nguội lại. Không lâu sau đó, cuối cùng thì tôi đã có một công việc ở một công ty tài chính ở Boston.

Lý Sư Phụ nói: “Là một cá nhân, nếu thuận với đặc tính Chân Thiện Nhẫn này của vũ trụ, thì mới là một người tốt” (Chuyển Pháp Luân) Lý Sư Phụ cũng nói: “Là người tu luyện, [nếu] đồng hoá với đặc tính này, [thì] chư vị chính là người đắc Đạo; [Pháp] lý đơn giản như vậy.” (Chuyển Pháp Luân) Sau khi cân nhắc ba từ Chân Thiện Nhẫn tôi thấy rằng tôi tệ nhất ở khía cạnh Nhẫn. Tôi phải tập trung vào việc Nhẫn. Nhưng ngay cả lúc đó tôi cũng không nghĩ cẩn thận xem tại sao tôi không thể nhẫn. Lúc đó tôi nghĩ rằng nếu có người đánh hoặc chửi tôi thì có thể là tôi sẽ nhẫn được bởi vì tôi đã học được từ việc đọc các bài giảng rằng tôi phải nhẫn. Tôi cũng nghĩ rằng có thể là tôi sẽ không thể thật sự bất động ở trong tâm. Tôi nghĩ rằng tôi phải đề cao từng bước một. Bởi vì tâm tính của tôi không đề cao lên, mỗi khi khó nạn đến, tôi lại không thể nhẫn được. Để giữ thể diện, tôi luôn luôn nói lại. Chỉ sau khi khó nạn qua đi, tôi mới nhận ra rằng nhẽ ra tôi phải nhẫn. Nguyên nhân tại sao tôi không thể bất động ở trong tâm là vì tôi đã không đề cao tâm tính lên và không đào sâu suy nghĩ xem nguyên nhân căn bản là vì sao tôi không thể nhẫn được. Sau hai năm tu luyện tôi mới dần dần nhận ra rằng nguyên nhân làm cho tôi không thể nhẫn là vì tôi vẫn chấp trước vào danh và lợi. Khi tôi gặp phải khó nạn tôi không bao giờ tự tìm bên trong mình mà tôi luôn luôn nhìn ra bên ngoài để tìm nguyên nhân, cố gắng tự tìm cho mình bằng chững rằng tôi đã đúng. Đó là lý do tại sao tôi phải cố gắng cãi lý với những người khác cho đến khi họ đồng ý với tôi. Nếu tôi không thể đạt được mục đích thì tôi không thể nào tiếp tục nhẫn chịu được. Ở bề mặt thì là không thể nhẫn, còn từ một góc độ hiểu sâu sắc hơn thì là cũng không có đủ lòng từ bi.

Giữ thể diện là chấp trước vào danh. Khi ta tranh đấu để giữ thể diện, hoặc để bảo vệ lợi ích của riêng mình, thì ta sẽ không nghĩ đến việc giữ thể diện cho những người khác, và cũng không cân nhắc đến người khác trước, và không từ bi với người khác. Vì vậy mà có thiện ở trong nhẫn, và khi tôi không đủ thiện thì tôi cũng không thể mở rộng cõi lòng, và cũng không thể luôn luôn tha thứ cho người khác, và không vứt bỏ được lợi ích cá nhân. Là một người tu luyện, tôi phải hành xử như Đại Pháp yêu cầu, và cân nhắc nhiều hơn đến người khác. Chỉ như vậy tôi mới có thể tự tìm bên trong mình khi gặp khó nạn. Trong quá trình đó, tôi sẽ nâng cao tâm tính của mình, vứt bỏ tất cả các tâm chấp trước, đồng hóa với đặc tính Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ, và nhanh chóng phản bổn quy chân.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net