Trưởng thành ở trong Pháp
Bài viết của một đệ tử ở Ireland
Phụ nữ ở mọi lứa tuổi nổi tiếng là hay nhìn vào trong gương để xem mình trông như thế nào, xem tóc của mình có đẹp không hay quần áo của mình có đẹp không. Đàn ông cũng làm như vậy nhưng hiếm khi công nhận điều đó. Cách mà chúng ta suy nghĩ và cảm nhận về người khác không hiện lên ở trong gương. Chiếc gương cũng không cho thấy ta là người tốt hay xấu. Nó chỉ phản ánh là trông chúng ta như thế nào trên bề mặt và ngoại hình của chúng ta trong con mắt người khác là như thế nào.
Kể từ khi trở thành một đệ tử Pháp Luân Công, tôi đã học cách tự nhìn vào bên trong nội tâm của mình. Pháp là một tấm gương lớn cho thấy tôi trông như thế nào ở trong tâm. Tôi không thể che dấu bất cứ tâm chấp trước, lỗi lầm, sự tức giận, sự ghen tỵ, bất thiện hay thiếu lòng từ bi nào đối với Pháp. Nếu như tôi không cố gắng đối xử tốt với người khác chỉ vì tôi hơi mệt thì Pháp sẽ chỉ cho tôi thấy điều ấy. Nếu vào lúc nào đó tôi không suy nghĩ hay hành động như một người tu luyện, thì Pháp sẽ chỉ cho tôi thấy. Pháp đã trở thành điều chỉ đạo cho tôi để trở thành người như thế nào, và tôi cảm thấy rằng tôi được ở trong Pháp. Nếu tôi có một suy nghĩ rằng tôi sẽ nghỉ đi làm một ngày bởi vì tôi cảm thấy mệt, tôi sẽ nhớ lại những lời của Lý Sư Phụ rằng chúng ta “phải làm mọi thứ cho tốt”.
Tuy nhiên cái gương này có hai tác dụng. Nó cũng cho tôi thấy là tôi đã đề cao tâm tính, cách suy nghĩ, thái độ đối với người khác và cách nhìn nhận cuộc sống của mình như thế nào. Pháp là Phật quang chỉ rõ cho tôi biết là phải áp dụng những Pháp lý như thế nào ở trong tâm trí và hành động của tôi. Tuy nhiên điều đó chỉ có tác dụng nếu tôi cởi mở tấm lòng mình để đón nhận Pháp và không bị mê lạc trong những thứ của đời thường.
Trước khi tôi biết về Pháp Luân Đại Pháp, cuộc sống của tôi rất khác. Tôi làm việc rất nhiều và rất tham vọng trở nên thành công. Tôi đo lường sự thành công bằng cách xem xem người ta có thông minh hay không, công việc của họ có tốt không, họ làm việc có nhiều không, hay họ có học hành cao không. Tôi ngưỡng mộ những người giỏi giang và ước mơ là mình cũng sẽ giỏi hơn. Tôi cảm thấy rằng đó là cách mà người ta phải sống để trở thành những ông bố bà mẹ tốt và để làm một tấm gương tốt cho con cái noi theo. Tôi rất là thành kiến về những người không làm việc tốt hoặc không giáo dục con cái cho tốt. Tôi có xuất thân nghèo khó và không được học đại học. Vì vậy trong nhiều năm, tôi đã tự học hành bằng cách tham gia các khóa đào tạo, học bổ túc, v.v… cho đến khi tôi nhận ra rằng điều đó chỉ làm cho tôi trở thành một người hiểu biết nhiều hơn, nhưng không nhất định là trở thành một người tốt hơn. Tôi luôn luôn cảm thấy là còn thiếu một cái gì đó nhưng không biết rõ nó là gì. Tôi đã nghiên cứu về một vài tôn giáo, và thậm chí còn học các bài học với những người theo các tôn giáo đó. Tôi cần một điều gì đó để tin vào, nhưng tôi đã không nhận ra được nó trong một thời gian dài.
Trong khi đi mua hàng ở Drogheda với chồng tôi khoảng hơn 2 năm về trước, chúng tôi nhìn thấy một nhóm người Trung quốc trẻ tuổi đang thu thập chữ ký cho Pháp Luân Đại Pháp. Chúng tôi đọc các tấm bảng về cuộc đàn áp và ký lời kêu gọi chấm dứt đàn áp. Chúng tôi cũng mang về nhà một số tờ rơi. Tôi rất ấn tượng về sự thanh tịnh của những con người trẻ tuổi này, một số người trong số họ đang ngồi thiền. Cảnh tượng rất là đẹp.
Chồng tôi tìm kiếm trên mạng Internet thêm thông tin về Pháp Luân Đại Pháp. Hồi đó tôi nghĩ rằng đó chỉ là một nhóm tập bình thường khác nên tôi không chú ý nhiều lắm đến việc này. Chồng tôi tải về tư liệu hướng dẫn tập và bắt đầu tập. Tôi vẫn không chú ý nhiều lắm, còn anh ấy thì luôn luôn quan tâm đến việc rèn luyện thân thể. Khi thời gian tập luyện tăng lên từ một đến hai tiếng mỗi tối, tôi bắt đầu cảm thấy hơi tức giận, và cuối cùng đã cãi vã với anh ấy. Sau đó anh ấy bảo tôi hãy tập thử cùng với anh ấy, nói rằng nó tốt cho sức khỏe của tôi. Tôi bị hen xuyễn mãn tính và hầu như lúc nào cũng phải dùng thuốc. Tôi cũng đã phải vào bệnh viện ba lần trong vòng 18 tháng. Phổi của tôi đã suy sụp; tôi thở rất khó khăn và và cuối cùng đã được đưa về nhà với chỉ thị nghiêm khắc là dùng máy tạo hơi nước và uống steroids
Tôi bắt đầu tập 5 bài luyện công và mỗi lần sau bài thứ hai “Pháp Luân Trang Pháp”, tôi lại có thể thở được dễ dàng lần đầu tiên trong nhiều năm trời. Tất cả các cơ của tôi được thư giãn và tôi cảm thấy có thể thở sâu mà không bị ho nữa. Khi tôi có quyển Chuyển Pháp Luân của Lý Sư Phụ tôi đọc chương thứ nhất hết 6 tuần bởi vì tôi đọc không chăm chỉ lắm. Khi tôi đọc đến chương hai, tôi cảm thấy như là tôi đã chưa đọc đủ lắm. Tôi hiểu ra rằng đây chính là điều mà tôi còn thiếu trong cuộc đời. Bây giờ các bài luyện công có ý nghĩa và tôi không có chút nghi ngờ gì về các bài giảng của Lý Sư Phụ. Tôi không hiểu lắm một số phần ở trong Pháp, nhưng tôi biết thông qua việc nói chuyện với các đệ tử khác rằng nếu tôi tiếp tục đọc thì cuối cùng tôi sẽ hiểu được. Từ quyển Chuyển Pháp Luân tôi hiểu rằng nếu tôi tu luyện tinh tấn và đề cao tâm tính của mình, thì tôi có thể trở thành một đệ tử của Pháp Luân Đại Pháp. Mỗi chương đều mở ra cho tôi những hiểu biết mới, và tôi quyết tâm trở thành một đệ tử tu luyện tốt.
Tôi bắt đầu đi với một số đệ tử đi đến một lớp học đang mở. Đó là nơi mà tôi có được đủ tự tin để luyện công trước mặt những người khác. Tôi vẫn lo lắng rằng mình sẽ trông ngốc nghêch nếu như tôi tập không đúng. Tôi rất ấn tượng với lòng tốt của các đệ tử ở cách mà họ chỉnh lại tư thế và động tác cho tôi. Tôi học để tập cho đúng 5 bài công pháp. Các bài tập trông rất nhẹ nhàng nhưng rất mạnh mẽ và hiệu lực. Một hôm khi tôi đang làm việc nhà, và tôi đi vào phòng ngủ. Đó là ngày mà tôi nhận ra rằng tôi không còn cần những loại thuốc mà tôi đang uống nữa. Tôi có một cái hộp lớn và tôi đã vứt đi tất cả các loại thuốc bao gồm cả máy tạo hơi nước. Tôi đã tập được khoảng 3 tháng, và kể từ đó trở đi cho đến nay tôi chưa bao giờ cần đến bất cứ loại thuốc nào, không cần phải đi khám bác sĩ hay nhập viện. Sức khỏe của tôi đã cải thiện rất tốt.
Sau đó tôi bắt đầu đi luyện công cùng với những người khác ở trường Đại học tổng hợp thành phố Dublin vào các ngày chủ nhật. Có một cảm giác rất tốt đẹp ở đó. Mỗi lần tôi lại cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh và quyết tâm tu luyện cho tốt.
Giờ đây, tôi đã là một đệ tử được hai năm. Trong thời gian đó, cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều. Các suy nghĩ của tôi đã thay đổi. Bây giờ tôi đi hướng dẫn luyện công ở Trường đại học Trinity ở Dublin vào các buổi tối thứ ba và thứ năm với sự giúp đỡ của các đệ tử khác. Tôi đã đi đến các vùng khác của Ireland để giới thiệu Đại Pháp cho những người khác, và phát tờ rơi để mọi người có cơ hội biết về Pháp Luân Đại Pháp.
Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi có được cảm giác là thuộc về một nơi nào đó và biết được con đường để trở về nhà. Con đường tuy dài nhưng khó hay không là tùy thuộc vào ở chính tôi. Lý Sư Phụ đã chỉ cho tôi con đường và bây giờ mọi việc là tùy vào tôi.