Các câu chuyện của Bé Beibei ở Trung quốc
Bài viết của một đệ tử ở Trung quốc
Vào tháng 5/1997, Beibei bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp cùng với mẹ của mình. Lúc đó cậu mới lên 9 tuổi. Đại Pháp giờ đây đã luôn ở trong thâm tâm của cậu. Sau đây là một số câu chuyện tu luyện của cậu.
Một hôm vào tháng 9/1997, Beibei không may xô vào một học sinh cùng lớp đang cầm một cốc nước sôi. Nước xánh ra tay của người bạn học. Tức giận, người bạn học đổ chỗ nước còn lại vào ngực Beibei, gây ra bỏng nặng và phồng lên ngay lập tức. Bất chấp nỗi bất công, Beibei im lặng và không đổ lỗi cho bạn. Những người bạn học khác nhìn thấy vết bỏng sợ quá và gọi cô giáo. Cô giáo thông báo cho bố mẹ của người bạn học biết, và họ cùng nhau đi đến nhà của Beibei.
Mẹ của Beibei hỏi xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng bà chủ yếu làm cho cô giáo và bố mẹ của người bạn an lòng mà không đổ lỗi gì cho họ cả. Beibei nói với mẹ, “Con cảm thấy có lỗi vì đã gây nhiều rắc rối cho cô giáo…” Nghe thấy thế bố mẹ của người bạn học và cô giáo xúc động quá không nói được điều gì. “Chúng tôi đã chuẩn bị phải đối mặt với sự tức giận,” bố mẹ của người bạn học nói, “nhưng bây giờ chúng tôi thấy xấu hổ quá.”
Tối hôm đó, khi Beibei nằm xuống ngủ sau khi làm xong bài tập ở nhà, mẹ hỏi cậu, “Con có đau không?” “Không”, Beibei trả lời. Đối với một người tu luyện, thường thì tốt xấu xuất tự nhất niệm. Sáng hôm sau, vết bỏng đã biến mất, và da ở chỗ đó đã trở lại bình thường. Sau đó, người bạn học gây rối đó không còn hành xử tệ như trước nữa.
Năm 1999, Beibei đang học học kỳ hai ở trường phổ thông cơ sở. Cậu được ở trong số 5 người đứng đầu trong kỳ thi vào nhập trường phổ thông cơ sở.
Một tháng sau khi bắt đầu học kỳ mới, mẹ của Beibei đi thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công ở Bắc Kinh. Sau đó, Beibei và bố cũng đi thỉnh nguyện. Họ đã bị bắt giữ, và cả ba bị đưa về nhà cùng ngày hôm đó. Bố của Beibei bị đưa đến một trại lao động cưỡng bức, còn cậu và mẹ bị đưa đến Phòng 610 ở địa phương. Nhìn thấy mặt mẹ buồn, Beibei động viên mẹ, “Mẹ đừng lo. Con vẫn sẽ đi học, nhưng mẹ không được viết bất cứ tuyên bố nào hứa là sẽ từ bỏ Pháp Luân Đại Pháp.” Điều này đã làm cho tất cả mọi người trong phòng sốc. Mẹ cậu bị đưa đến trại giam. Khó mà có thể tưởng tượng được rằng một đứa trẻ 11 tuổi bị bắt buộc phải sống một mình.
Mặc dù cậu chưa bao giờ đến nhà bà, nhưng Beibei đã đi xe buýt đi đến đó một mình và đưa bà về nhà mình. Quay trở lại trường học, hiệu trưởng và các giáo viên từng người một nói chuyện với cậu, thúc giục cậu từ bỏ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Beibei nói, “em sẽ không bao giờ nói dối.” Dưới sức ép, cô giáo nói giọng nghiêm trọng, “Em sẽ bị đuổi học nếu em không viết giấy cam kết.” Nhưng Beibei vẫn kiên định với tín ngưỡng của mình. Ở nhà, bà và nhiều người họ hàng khác của Beibei lo lắng cố thuyết phục cậu viết giấy cam kết giả hứa sẽ ngừng tu luyện, nhưng Beibei kiên quyết nói rằng tin theo Chân Thiện Nhẫn và cố gắng trở thành một người tốt không có gì là sai cả. Cậu từ chối không nói bất cứ lời nói dối nào đi ngược lại với lương tâm của mình.
Trong 3 năm qua, cuộc đàn áp đối với các đệ tử Pháp Luân Đại Pháp của chế độ cộng sản Trung quốc vẫn tiếp tục leo thang. Beibei đã bị bắt buộc phải sống không có sự chăm sóc của bố mẹ và đã phải chịu đựng thống khổ rất lớn. Vào ngày 5/12/2001, mẹ Beibei lại bị bắt vì phân phát các tư liệu vạch trần sự thật về cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Bố cậu vẫn phải ở trong trại lao động cưỡng bức. Cảnh sát đưa mẹ cậu về nhà, lục soát nhà cửa, và lấy cắp một máy tính và các tư liệu khác. Beibei nhìn thấy mẹ mình bị còng tay. Chúng đưa mẹ cậu đến trại giam, để lại Beibei lại một lần nữa không có bố mẹ ở bên.
Hàng xóm đều biết rằng mẹ cậu là một người tốt, nên mọi người giúp đỡ chăm sóc Beibei trong khi mẹ cậu bị giam giữ. Một hôm, Beibei đi đến thăm mẹ, và cậu dỗ dành mẹ rằng, “ Con vẫn khỏe, không bị đói không bị lạnh.” Mẹ cậu đã đỡ lo buồn đi được một phần ở trong tâm, và đã trở nên kiên định hơn. Mẹ cậu liên tục làm rõ sự thật một cách không sợ hãi với những phạm nhân và cai ngục và vì thế đã đem lại lợi ích cho họ trong tương lai. Sau khi tuyệt thực để phản đối, mẹ cậu cuối cùng cũng được thả một cách vô điều kiện vào ngày 19/4/2002. Nhưng Phòng 610 vẫn không để cho mẹ cậu được yên. Mười ngày sau khi được thả ra, mẹ cậu bắt buộc phải rời khỏi nhà để tránh khỏi bị bắt lại. Beibei lại phải xa mẹ một lần nữa, nhưng cậu rất tự hào về mẹ khi cậu kể câu chuyện về mẹ mình với các bạn ở lớp. Bố cậu vẫn làm rõ sự thật với những người cai ngục ở trại lao động cưỡng bức và rất kiên định với tín ngưỡng của mình. Bố cậu đã được thả sau khi hết hạn giam giữ.