Các học viên Bắc Kinh nhớ lại những kỷ niệm hồi Sư Phụ đi truyền Pháp

Nhiều học viên ở Bắc Kinh đã may mắn có cơ hội tham dự khóa học Pháp Luân Đại Pháp do Sư Phụ Lý Hồng Chí giảng. Trong khi tham dự khóa học, tất cả mọi người đã được tịnh hóa tâm thể. Trong khóa học, chúng tôi đã nghe kể nhiều câu chuyện về Sư Phụ. Một số câu chuyện nghe có vẻ như truyền thuyết nhưng tất cả đều là sự thật. Khi xem lại các câu chuyện này, chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi đã không biết là Sư Phụ đã phải chịu bao nhiêu khổ nạn để cứu độ chúng ta. Chúng ta không thể chỉ nói “Cảm ơn Sư Phụ” vì những ân huệ to lớn đó được. Chúng ta phải cố gắng hết sức để thực thi cho tốt trên con đường tu luyện của chúng ta, đạt tiêu chuẩn, và trở nên toàn tâm hướng Thiện, đó mới là cách tốt nhất để chúng ta cảm ơn Sư Phụ.

1. Đi tìm một chân sư cao tầng

Một câu chuyện như vậy xảy ra năm 1992. Một cụ bà sống ở huyện Guan tỉnh Sơn Đông đã tu luyện theo một số phương pháp của Đạo gia. Bà muốn theo một chân sư cao tầng để một ngày nào đó sẽ trở thành khí công sư. Bà đã đi khắp nơi để tìm một sư phụ và một hôm có người giới thiệu bà với Ông Lý Hồng Chí. Bà mời Sư Phụ giảng Pháp Luân Đại Pháp cho mình.

Sư Phụ sống luôn luôn đạm bạc. Sau khi đến, Ông đổi khách sạn hai lần để tìm một chỗ rẻ hơn để ở. Sau đó Ông hỏi liệu Ông có thể ở nhờ nhà của một học viên không. Cụ bà mời Sư Phụ đến ở nhà bà vì nhà bà có một phòng chưa có người ở.

Bà hình dung rằng một sư phụ ở cao tầng phải là một người già, nên bà đã ngạc nhiên khi thấy Lý Sư Phụ mới chỉ khoảng 40 tuổi và trông như là Ông mới chỉ có 20 tuổi. Bà không thể không có một chút nghi ngờ về Sư Phụ. Bà nấu một vài món ăn cho bữa tối bao gồm cả thịt và rau. Bà nghĩ, “Nếu anh ta chỉ ăn rau mà không ăn thịt thì anh ta có thể thực sự là một sư phụ ở cao tầng. Nếu không thì là không phải.” Khi bà thấy rằng sư phụ này ăn tất cả mọi món, bà càng nghi Sư Phụ hơn. Bà thất vọng.

Sau khi nghe bài giảng thứ nhất, cụ bà đã cảm thấy rằng điều mà Sư Phụ giảng là rất cao thâm. Vào cuối buổi học, bà nói với Sư Phụ “Cậu thanh niên! Đừng nói cao quá. Còn có những sinh mệnh cao cấp hơn và những không gian ở cao hơn đấy! Các sinh mệnh cao cấp đang nghe thấy đấy!” Sư Phụ không trả lời mà chỉ mỉm cười.

Khi Sư Phụ bắt đầu giảng về thiên mục trong bài giảng thứ hai của Pháp Luân Đại Pháp của mình, cụ bà thấy bài giảng còn cao thâm hơn. Bà nghĩ “Nói gì với anh ta cũng vô dụng!” Nên bà chỉ giữ im lặng. Sau khi bà đã nghe cả 9 bài giảng, bà đã hiểu rõ tất cả. Bà nhận ra rằng mình đã dùng các tiêu chuẩn ở tầng thấp để đánh giá Sư Phụ và rằng Pháp Luân Đại Pháp dạy người ta tính mệnh song tu. Chìa khóa của tu luyện là vứt bỏ các tâm chấp trước cho đến khi không còn tâm nào. Bà cũng hiểu ra rằng Sư Phụ thật sự là một chân sư ở cao tầng và rằng Pháp Luân Đại Pháp thực sự là một pháp môn tu luyện cao cấp.

2. Sư Phụ cứu một người tu luyện ở cao tầng

Một người phụ nữ tham dự một khóa học được tổ chức ở huyện Guan có một cô con gái tên là Xiaolei. Cô bé rất xinh xắn và tốt bụng, nhưng cô có chỉ số thông minh thấp. Một hôm khi lớp học kết thúc, mẹ của Xiaolei bảo cô bé chào tạm biệt Sư Phụ. Cô bé nói với Sư phụ “Sư phụ của con ở trong một cái hồ đã đóng băng”. Không ai hiểu cô bé đang gì và nghĩ rằng đó chỉ là những điều vớ vẩn của một đứa bé.

Sau khi lớp học kết thúc, Sư Phụ đến thăm Chùa Lingyan với những người khác đi cùng Ông. Trên đường đi tới chùa, Sư Phụ làm một động tác tay khi một Đạo sĩ mặc áo chùng tím, và đang ngồi thiền xuất hiện ở ven đường bộ tóc dài và bạc của ông bay trong gió. Mẹ của Xiaolei nghĩ ông ấy ở đó để chào họ. Sư Phụ nói “Ông ấy không phải là ở đây để chào chúng ta. Tôi đã cứu sư phụ của Xiaolei. Ông ấy không phải là ở trong một cái hồ băng mà ông ấy ở trong một cung điện băng.” Mọi người sau đó nhận ra rằng Xiaolei không phải là một đứa bé bình thường.

Trên đường trở về nhà Xiaolei nói với mẹ bé “Mẹ, mẹ, mẹ là kho báu của con, Mẹ”.

3. Một thần giữ của đem nước đến cho Sư Phụ

Khi Sư Phụ và những người đi theo giúp việc bắt đầu đi lên một quả đồi thì một người phụ nữ đột nhiên đến gần. Bà mang một cái khăn trắng ở trên đầu và mang một bình nước. Bà chỉ đi theo mọi người mà không nói gì cả. Những người giúp việc hỏi bà có phải là người bán nước không. Bà vẫn không nói gì cả. Họ muốn cầm giúp bà bình nước nhưng bà không cho ai uống nước ngoại trừ Sư Phụ. Bà chỉ đi theo mọi người theo con đường mòn qua đồi. Sau khi mọi người đi xuống đồi, bà đột nhiên biến mất. Sư Phụ bảo mọi người rằng bà là thần giữ của của quả đồi đó.

4. Một người hiểu ra một vấn đề nghiêm túc sau khi Sư Phụ vỗ vai anh một cái

Vào năm 1993, người vợ của một đệ tử ở Bắc Kinh muốn ly dị bởi vì anh tập Pháp Luân Công. Một hôm Sư Phụ và anh ăn cùng nhau. Anh cúi đầu xuống suy nghĩ trong khi ăn, “Mình phải làm như thế nào nếu mình phải ly dị vì mình tập Pháp Luân Công?” Trong khi anh đang suy nghĩ, Sư Phụ đi đến và vỗ vai anh một cái. Anh cảm thấy mình đã hiểu ngay ra tất cả và đột nhiên tỉnh ngộ.

Sau đó Sư Phụ giảng trong lớp học,

“Có người chỉ vì luyện công, [mà] cãi nhau đến mức ly hôn. Rất nhiều người đã không nghĩ thử xem tại sao lại xuất hiện tình huống này? Sau này chư vị hỏi họ: ‘Cớ sao tôi luyện công thì mình lại khó chịu nóng nảy đến thế?’ Họ không nói được gì, thật sự không nói được gì: ‘Thế à, tôi không nên nóng thế, nhưng lúc ấy phát hoả ghê quá’. Thực ra là chuyện vì sao? Khi luyện công thì đồng thời nghiệp lực cần chuyển hoá, bất thất giả bất đắc, điều mất cũng là điều xấu; chư vị cần phải phó xuất.” (“Chuyển hóa nghiệp lực” Trong cuốn Chuyển Pháp Luân)

5. Bằng cách không truy cầu chữa bệnh mà một người phụ nữ đã khỏi bệnh

Một học viên đã tham dự khóa giảng thứ 13 tổ chức ở Bắc Kinh. Trong khóa giảng đó, Sư Phụ nói với tất cả mọi người rằng Pháp Luân Công không phải là để chữa bệnh.

Tuy nhiên, học viên này đã đến lớp học với mục đích là để chữa bệnh. Khi bà tập một môn khí công khác trước kia bà đã bị mắc phụ thể là rắn. Bà không nói điều này với Sư Phụ. Bà cũng không vứt bỏ ý nghĩ về việc chữa bệnh. Khi lớp học kết thúc, bà vẫn ngồi tại chỗ và nghĩ “Mình sẽ ngồi đây mà không đi và mình sẽ xem xem liệu Sư Phụ có thể chữa khỏi bệnh cho mình không”. Bà nghĩ Sư Phụ sẽ đến hỏi bà về bệnh của bà nếu bà làm như vậy. Tuy nhiên, Sư Phụ không chú ý đến bà và rời đi.

Ngày hôm sau, Sư Phụ nói trong bài giảng,

“có người thấy rất khó chịu, phủ phục trên ghế chẳng dậy, đợi tôi từ trên bục giảng xuống trị [bệnh] cho họ. Tôi sẽ chẳng động thủ trị [bệnh], chỉ có một quan6 mà chư vị chẳng qua nổi; sau này khi tự mình tu luyện chư vị sẽ gặp nhiều đại nạn nữa; cái này chẳng qua nổi, thì chư vị tu luyện làm sao được?” (“Vấn đề hữu sở cầu” trong cuốn Chuyển Pháp Luân)

Ông cũng nói rằng Ông có thể thanh lý tất cả những thứ xấu ra khỏi thân thể các học viên.

Sau đó bà đã dần dần hiểu ra một số lý mà Sư Phụ dạy. Bà tự nhủ “Mình không muốn có thứ xấu này (phụ thể là rắn).” Sư Phụ không làm điều gì rõ ràng để trị bệnh cho bà nhưng bệnh của bà đã biến mất.

6. “Anh ta đã làm biến hình Pháp Luân của mình”

Vào cuối năm 1993, cô Zhang Liying đến dự một khóa học của Sư Phụ ở hội trường Căn cứ pháo binh số 2 của Bắc Kinh

Một thanh niên ngồi cạnh cô. Lúc anh nhìn thấy cô, anh ta đã nói với cô rằng hai chân cô đã bị phẫu thuật trước kia. Cô rất ngạc nhiên, bởi vì đó chỉ là một cuộc phẫu thuật nhỏ nhiều năm trước kia, và cô mặc quần rất dày vậy thì tại sao mà anh ta biết được? Khi cô hỏi cô mới biết rằng thiên mục của anh ta đã mở nhờ tập một môn khí công khác.

Trong lớp học, người thanh niên thường nói với cô “Vị sư phụ này rất là siêu thường! Có hàng chục ngàn tia sáng vàng kim ở đằng sau Ông! Không chỉ có mỗi chúng ta là đang nghe giảng ở trong hội trường này. anh ta nói trong khi chỉ lên trần của hội trường “mà một nhóm người mặc y phục thời cổ và một nhóm người mặc y phục hiện đại đang ngồi ở đó. Họ đều lắng nghe rất chăm chú và kính trọng.”

Sau lớp học người thanh niên nói với cô “Vị sư phụ này giảng giải mọi điều rõ ràng hơn bất cứ sư phụ nào khác mà tôi đã từng gặp. Nhưng tôi đã tập nhiều loại khí công nhiều năm rồi và đã đầu tư rất nhiều sức lực vào đó. Tôi không thể bỏ nó được và tôi phải tiếp tục thôi.”

Ngày hôm sau trong lớp Zhang Liying nghe Sư Phụ giảng,

“Một số người không nghe theo mặc dù tôi đã giải thích điều đó như vậy, anh ta vẫn tập khí công khác sau khi trở về nhà, và anh ta đã làm biến hình Pháp Luân của mình.”

7. Bệnh điếc và gù lưng đã biến mất

Vào tháng 1/1994, khi Sun Xiulan ngoài 70 tuổi bà tham dự khóa giảng của Sư Phụ ở Thiên Tân

Bà đã bị sốt thương hàn khi còn rất nhỏ và hậu quả là bị điếc. Nhiều năm lao động vất vả cũng đã làm cho lưng bà bị gù nặng

Vì bị điếc nên bà không thể nghe thấy gì khi Sư Phụ bắt đầu giảng. Bà nghĩ “Sư Phụ đang nói về điều gì vậy? Mình không nghe thấy gì cả!” Trong khi bà đang lo lắng Sư Phụ nói “Có người không nghe được, tôi sẽ làm cho bà nghe được ngay bây giờ.” Sau khi Sư Phụ nói xong câu đó bà đã có thể nghe được. Bà nghe rất chăm chú và tất cả mọi câu nói của Sư Phụ đã nhập vào tâm bà. Bà càng nghe càng muốn nghe nữa. Khi lớp học kết thúc một cảm giác kỳ lạ tràn ngập khắp người bà khi bà đang nhìn quanh nên bà hỏi các học viên ở bên cạnh “Tôi đã cao lên có phải không?” Các học viên khác nói “Bà không chỉ cao hơn mà lưng của bà đã thẳng lại rồi.”

8. Các nữ phóng viên không thể làm phiền được Sư Phụ

Khi khóa học kết thúc nhiều phóng viên muốn chụp ảnh với Sư Phụ. Một số nữ phóng viên muốn ôm cánh tay Sư Phụ. Cô Sun Xiulan nhìn thấy rõ ràng từ đằng xa rằng Sư Phụ không làm gì phiền đến họ nhưng Ông cũng không để họ làm điều gì không đúng đắn. Mỗi lần họ cố ôm cánh tay Sư Phụ, Sư Phụ chỉ đứng im mà không tránh tay đi nhưng [không hiểu sao] họ không thể nắm được vào cánh tay Sư Phụ.

9. “Chúng ta như thế này là nhờ duyên phận”

Vào tháng 5/1994, cô Sun Xiulan tham dự khóa học một lần nữa ở Trường Xuân. Có người nào đó đã ngồi vào chỗ của cô khi cô đến lớp nên cô đi tìm một cái ghế nhỏ và ngồi ngay ở giữ đằng trước hàng ghế đầu. Sư Phụ nhìn cô cười và nói “Chúng ta như thế này là nhờ duyên phận”.

Một số học viên háo hức muốn được nhìn thấy Sư Phụ nhiều hơn thường đợi ở cửa ra vào nhưng Sư Phụ luôn luôn vào và ra khỏi hội trường ở nơi không ai ngờ tới. Bây giờ thì chúng ta hiểu rằng Sư Phụ không cầu danh lợi và không để cho các học viên trở nên quá chấp trước vào Ông. Sun Xiulan không bao giờ đợi ở cửa nhưng cô luôn luôn tình cờ gặp Sư Phụ. Sư Phụ thường cười nói “Chúng ta như thế này là nhờ duyên phận”.

10. Làm việc vất vả, Sư Phụ quên mất là đã đến Tết

Chỉ trước Tết năm 1994, Sư Phụ tổ chức khóa giảng Pháp đầu tiên ở thành phố Tể Nam tỉnh Sơn Đông. Một hôm sau giờ giảng, vợ của một phụ đạo viên ở Bắc Kinh cũng là một đệ tử đem đến cho Sư Phụ một chút bánh hấp. Sư Phụ hỏi “Hôm nay là ngày gì?” Cô trả lời “Hôm nay là ngày tất niên”. Lúc đó Sư Phụ mới nhận ra rằng Tết đang đến và chia số bánh hấp cho các nhân viên tình nguyện dùng bữa tối.

Tết là ngày lễ quan trọng nhất ở Trung Quốc. Ngày tất niên theo truyền thống là ngày quan trọng nhất của năm. Các thành viên trong gia đình tụ tập để ăn tối cùng nhau. Nhưng Sư Phụ quá bận rộn với việc cứu độ chúng ta đến nỗi quên cả ngày Tết.

11. Một bài học về việc sử dụng công năng một cách bừa bãi để có lợi riêng cho mình

Vào tháng 6/1994, Sư Phụ giảng khóa thứ 2 ở thành phố Tể Nam. Một hôm sau giờ giảng, Fu Shulian pha một ấm trà bằng nước sôi. Cầm ấm trà trong tay, Fu Shulian, Fu Rong (không phải tên thật) và một học viên khác đi bộ dọc theo đường phố. Khi họ đến chỗ đường giao nhau họ dừng lại ở đèn tín hiệu giao thông. Fu Shulian, một học viên lâu năm, có thể sử dụng công năng của cô. Cô hỏi Fu Rong “Fu Rong, cô có muốn dừng chiếc xe kia lại bằng công năng của mình không?” Fo Rong nói ”“Hãy dừng lại” mà không cần đắn đo gì. Ngay khi cô dứt lời chiếc xe đột ngột dừng lại. Fu Rong nghĩ đó chỉ là một sự tình cờ nên cô lại hô lên “Hãy dừng lại” và một chiếc xe nữa lại dừng lại khi cô nói thế. vẫn còn nghi ngờ cô lại tiếp tục hô “Dừng lại”. Kết quả là một chiếc xe nữa lại dừng lại và lại một chiếc nữa. Cuối cùng thì Fu Rong cũng phải tin vào công năng của mình. Cùng lúc đó, cô cảm thấy có gì đó không đúng và nghĩ “Mình hẳn là đã làm một việc xấu rồi”. Fu Shulian và người học viên kia mặt khác lại rất cao hứng và nói “Bây giờ thì chúng ta có thể qua đường” Khi hai người đang đi qua đường Fu Rong đi theo sau như một đứa trẻ mắc lỗi.

Sau khi họ bước lên một chiếc xe buýt và xe bắt đầu chuyển bánh, chiếc xe đột nhiên rít lên và dừng lại. Fu Shulian ngã xuống và ấm trà nóng đập vào đầu cô làm tím đầu và trà đổ ra khắp người cô. Người học viên kia bị lao vào chiếc ghế phía trước và bị khá đau. Có ai đó dẫm lên chân của Fu Rong. Tất cả các hành khách khác đều không bị đau. Fu Shulian, người mà đã bảo Fu Rong dùng công năng để dừng xe lại bị đau nhất, và Fu Rong, người đã nhận ra lỗi của mình ngay sau đó ít bị đau nhất.

Khi ba người xuống xe buýt Fu Rong bắt đầu cười sau khi cô thấy Fu Shulian bị sưng tím đầu và nước cộng với là chè đổ đầy ra quần áo cô. Fu Shulian đột nhiên nhận ra điều gì đã xảy ra và nói “Tại sao cô lại có thể cười được? Đây là quả báo cho những việc xấu mà chúng ta đã làm.”

Họ đã tin tuyệt đối điều mà Sư Phụ đã nói rằng sau bài giảng ai cũng có công năng nhưng chúng không nên được dùng để can nhiễu đến cuộc sống của người thường. Nếu chúng được dùng không đúng đắn, tâm tính sẽ bị rớt và công năng sẽ bị khóa lại. Các học viên hiểu rằng việc mà họ đã làm là đi ngược lại với các quy tắc an toàn giao thông. Việc dừng xe của những người khác lại để tiện lợi cho chính mình đã dẫn đến việc họ bị thương. Tuy nhiên, Sư Phụ vẫn ở đó bảo hộ họ bởi vì trà nóng đã không làm cho Fu Shulian bị bỏng.

12. “Hãy về nhà thực tu”

Fu Shulian đã nhận ra lỗi của mình. Khi cô trở lại lớp học vết sưng tím của cô đã biến mất. Sau đó cô trở nên chấp trước vào thực tế là Sư Phụ có thể chữa khỏi bệnh cho cô. Cô nói với Fu Rong và các đệ tử khác “Tôi phải đi theo Sư Phụ đi bất cứ nơi nào mà Ông đến. Nếu tôi đi theo Ông thì các bệnh tật của tôi sẽ được chữa khỏi. Bất kể là hoàn cảnh có khó khăn đến đâu tôi cũng phải đi theo Sư Phụ đi bất cứ nơi nào mà Ông tới.”

Khi lớp học bắt đầu Sư Phụ mở đầu bài giảng bằng cách nói,

“Có một học viên lâu năm đã hiểu bài tôi giảng, nhưng cô ta vẫn đi theo tôi đến bất cứ nơi nào mà tôi tới. Nó sẽ không có tác dụng nếu chư vị chỉ đi theo tôi mà không thực tu. Tốt hơn là chư vị về nhà và thực tu.”

Fu Shulian rất ngạc nhiên. Sau lớp học cô không thể không tự hỏi “Tại sao Sư Phụ lại biết được?”

13. “Ai đã làm việc này? Chỉ có hai vị phải không?”

Có một ngọn núi gần thành phố Tể Nam gọi là Núi nghìn Phật với hang vạn Phật và nhiều hang động và tượng. Fu Rong và một người bạn cùng lớp tham dự khóa giảng của Sư Phụ, và sau khi một bài giảng kết thúc, người bạn cùng lớp đưa cô đến Núi nghìn Phật để thắp hương và bái lạy Phật.

Ngay khi người bạn cùng lớp nhìn thấy một tượng Phật cô bái lạy và bảo Fu Rong, “Thực sự là có Phật ở trên đó. Tôi cảm thấy họ đang hút năng lượng của tôi. Hãy đến bái lạy họ đi”

Khi Fu Rong quỳ xuống chiếc thảm, cô cảm thấy nó lạnh và cứng như xi-măng làm hai đầu gối cô bị đau. Cô nhanh chóng đứng dậy.

Trong bài giảng tiếp theo Sư Phụ nói với cả lớp,

“Chư vị có thể thờ cúng Phật, nhưng chư vị không thể cầu xin Phật. Nếu chư vị phải thắp hương và bái lạy, tôi không phản đối cũng không ủng hộ. Ai đã làm việc này? Chỉ có hai vị phải không?”

Từ việc học Pháp sau đó họ hiểu ra rằng một vị Phật chỉ phát phóng năng lượng, còn chỉ có ma mới hút nó. Nếu chúng ta không làm theo những lời dạy của Sư Phụ, thì thật là nguy hiểm.

14. ”… chư vị thấy họ đang [luyện] trạm trang ở kia, tay mỏi run cả lên, chân cũng mỏi run cả lên. Nhưng [đầu] não họ vẫn không nghỉ,…“

Tại khóa học ở Tể Nam, Fu Rong ngồi ở phía đằng sau Sư Phụ. Một hôm trước giờ học, mọi người cùng tập bài Pháp Luân Trang Pháp, cả Fu Rong cũng tập.

Cuộc đời của Fu Rong rất là vất vả. Cô làm kế toán và người quản lý cô đã cố bắt cô phải gian trá các tài khoản. Cô trung thực và từ chối không tuân thủ. Kết quả là người quản lý cô ngừng trả lương cho cô và cho cô thôi việc. Vì cô là một người mới bắt đầu học Pháp Luân Đại Pháp nên hai tay hai chân cô mỏi run cả lên, khi cô tập bài Pháp Luân Trang Pháp. Đồng thời cô nghĩ “Tại sao người quản lý của mình lại xấu tệ thế? Ông ta đã lợi dụng mình. Nếu mình xuất công năng thì mình sẽ trừng phạt ông ta!”

Trong bài giảng sau đó, Sư Phụ nói về vấn đề luyện tà pháp không tự biết. Sư Phụ nói,

“Có người đang tập trạm trang ở kia, tay mỏi run cả lên, chân cũng mỏi run cả lên, nhưng đầu não cô ta lại không có nghỉ và cô ta đang nghĩ, 'Người phụ trách của mình đối xử với mình tệ quá, tại sao mình lại không thể xuất công năng nhỉ? Nếu mình xuất công năng, mình sẽ cho hắn biết tay!'”

Sau bài giảng, Fu Rong hỏi người bạn cùng lớp, “Tại sao Sư Phụ lại có thể biết được là tôi đang nghĩ điều gì nhỉ?” Người bạn cùng lớp nói “Trước bài giảng, trong khi bạn đang tập trạm trang, Sư Phụ đã đi ngang qua ngay đằng sau bạn khi đang đến sửa các động tác cho các học viên.”

Lúc đó họ hiểu ra rằng mặc dù những người khác làm chúng ta tổn thương nhưng chúng ta vẫn phải từ bi đối với họ và không tức giận họ chứ chưa nói gì đến việc trả đũa. Nếu một người ôm giữ những tà niệm thì người đó sẽ luyện tà pháp không tự biết. Khi một số cá nhân của Đảng cộng sản Trung Quốc bịa đặt những lời dối trá rằng Pháp Luân Công khuyến khích người ta tàn bạo và rằng Sư Phụ dự báo ngày tận thế, họ đã cố ý bóp méo sự thật.

15. Một đệ tử tu tại gia của Phật giáo nhất tâm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp

Puzhi (không phải tên thật) đã từng là một đệ tử tu tại gia của Phật giáo. Những thành viên trong gia đình anh tập Pháp Luân Công và anh bị người nhà lôi đến lớp để học. Anh nghe Sư Phụ giảng Pháp với mục đích đánh giá Pháp Luân Công dựa trên những hiểu biết của mình về Phật giáo.

Anh tham dự khóa giảng thứ hai tại thành phố Tể Nam. Lúc đầu anh liên tục đánh giá những điều mà Sư Phụ nói với những hiểu biết hạn hẹp của anh về Phật giáo. Lúc đó Sư Phụ nói,

“Có một số đệ tử tu tại gia của Phật giáo cũng đã đến. Chư vị không thể đắc được điều gì nếu chư vị đến với ý định là chỉ thử xem sao. Hòa thượng trong chùa bây giờ tự độ còn rất khó, chứ chưa nói gì đến chư vị là một Phật tử nghiệp dư! Nếu tôi không độ được chư vị thì không ai độ chư vị được đâu. Nếu chư vị muốn tập Pháp Luân Công, thì chư vị phải toàn tâm tập nó.”

Những lời này đã chấn động đến tâm của anh. Anh bắt đầu tập trung vào thực sự nghe Pháp, và cuối cùng thì anh đã hiểu rằng đây thực sự là pháp môn tu luyện tốt nhất.

Sau đó anh đã chuyển qua tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tất cả các bạn đồng môn cũ của anh ở bên Phật giáo đều phản đối anh với những lời nói độc ác nhưng họ không thể làm lung lay đức tin của anh.

Sau 20/7/1999, khi cuộc đàn áp bắt đầu, anh đã bị quấy nhiễu theo nhiều cách bởi vì anh là liên lạc viên tại một điểm tập Pháp Luân Công. Nhưng anh đã kiên định với đức tin của mình, luôn luôn với một tâm bình tĩnh và an bình. Nhiều đệ tử đã quan sát anh đã nhẫn chịu như thế nào và nói “Nếu anh ấy từ chối không chịu 'chuyển hóa', thì tôi sẽ không bị chuyển hóa; nếu anh ấy bị chuyển hóa, thì tôi sẽ không thể tiếp tục.” Sau đó nhiều người trong số những đệ tử “quan sát” này đã không thể chịu nổi cuộc đàn áp và đã từ bỏ tu luyện khi bị tẩy não và tra tấn. Nhưng Puzhi vẫn kiên định với đức tin của mình.

16. Chúng tôi bỏ quạt xuống và một làn gió đã thổi nhẹ qua

Thành phố Tể Nam ở miền bắc Trung Quốc nổi tiếng vì cái nóng khủng khiếp của nó. Vào mùa hè, trời nóng như một cái lò. Trong buổi thứ 2 của khóa gảng ở Tể Nam, các học viên cảm thấy rất nóng và không thể không quạt liên tục. Hôm đó, Sư Phụ bảo “Tại sao chư vị không bỏ hết quạt xuống đi”. Tất cả chúng tôi bèn bỏ hết quạt xuống. Đột nhiên chúng tôi cảm thấy một làn gió mát. Chúng tôi rất xúc động và vỗ tay.

Ngày hôm sau, Sư Phụ nói,

“Hôm qua, tôi bảo chư vị bỏ quạt xuống. Những người có ngộ tính tốt đã bỏ quạt xuống và đều cảm thấy một làn gió. Nhưng một số người vẫn không nghe theo và tiếp tục phe phẩy quạt. Họ càng quạt thì lại càng cảm thấy nóng hơn… Các học viên nên chào đón khổ nạn khi họ gặp phải. Chư vị muốn tu luyện nhưng chư vị thậm chí không thể chịu được một chút khổ như vậy ư?”

17. Sư Phụ bày tỏ sự quan tâm đến sự an toàn của các học viên

Sau khi khóa học ở Tể Nam kết thúc, Sư Phụ khuyên các học viên, “Những ai có kế hoạch đi bằng máy bay nên chuyển sang đi tàu hỏa.” Một số học viên hỏi là liệu tất cả mọi người chuẩn bị bay có phải chuyển hết sang tàu hỏa không. Sư Phụ trả lời là chỉ những người bay từ Tể Nam đến Đại Liên mới phải làm như vậy. Hóa ra là chuyến bay từ Tể Nam đến Đại Liên đã gặp phải một cơn bão mạnh.

Nhiều học viên đã tham dự khóa học ở Tể Nam đã có kế hoạch bay đến Đại Liên để kịp khóa giảng tiếp theo của Sư Phụ. Sau khi thấy kết quả, các học viên đã nhận ra rằng Sư Phụ đã dự đoán là tà ác sẽ cố can nhiều và ngăn không cho mọi người học Pháp, nên Sư Phụ đã có một lời cảnh báo để bảo vệ các học viên.

18. Sư Phụ từ chối những lời mời của một số người có tiền

Sau khóa học ở Tể Nam, Sư Phụ đi đến Đại Liên bằng thuyền. Suốt trên đường đến Đại Liên, có năm con rồng chơi đùa ở dưới sông để chào đón Sư Phụ. Các học viên đi cùng với Sư Phụ rất phấn khích khi chứng kiến cảnh đó.

Sau khóa giảng ở Đại Liên, nhiều người giàu mời Sư Phụ đi xe của họ với mục đích là để nhờ Sư Phụ đích thân chữa bệnh cho họ. Sư Phụ đã từ chối tất cả. Gao Qiuju, ngươi fmà sau này đã trở thành một phụ đạo viên ở trạm phụ đạo Đại Liên nói “Chẳng phải là chúng ta cần phải đề cao tầng của mình và tinh tấn cùng nhau?” Sư Phụ cười và sau đó đồng ý lên xe của bà.

Trên đường về, mưa to như trút nước đến nỗi Gao Qiuju không thể nhìn rõ đường. Tình huống rất nguy hiểm. Sau đó Sư Phụ bắt đầu xoay chuyển Đại Pháp Luân. Trời lại sáng rõ ở phía trước xe để bà có thể lái xe an toàn nhưng đằng sau xe mưa vẫn to chưa từng thấy.

19. Những gì mà Sư Phụ đã gánh chịu thay cho các học viên

Vào khoảng cuối năm 1994, Sư Phụ bất chấp khó khăn đã đến Harbin để giảng Pháp. Trong một buổi giảng Sư Phụ bị ho.

Trên đường trở về nhà trọ, Fo Rong nghĩ “Tại sao Sư Phụ cũng bị ho?” Jing Rong là người ở cùng phòng với Fu Rong nghĩ “Sư Phụ cũng có nghiệp à?” Trong bài giảng tiếp theo, Sư Phụ trả lời mà không cần ai hỏi. “Có người nghĩ tôi cũng có nghiệp. Tôi không có nghiệp! Tất cả những thứ đó là mới bị thêm vào.”

Fu Rong ngay lập tức hiểu ra. Trong khi giảng, Sư Phụ nói rằng chúng ta có nhiều nghiệp quá và với nhiều nghiệp như vậy thì chúng ta không thể tu luyện được, vì thế mà Sư Phụ đang giúp chúng ta tiêu trừ một nửa nghiệp lực cho chúng ta. Tuy vậy, ngay cả nửa lượng nghiệp còn lại cũng vẫn còn quá lớn để chúng ta có thể chịu được. Nó được chia ra thành rất nhiều phần tại các tầng khác nhau trên con đường tu luyện của chúng ta, và nó được sử dụng để đề cao tâm tính của chúng ta. Thực ra, “một nửa lượng nghiệp” mà Sư Phụ tiêu trừ cho chúng ta là do chính Sư Phụ gánh chịu cho chúng ta!

Với sự thăng tiến trong tu luyện của chúng ta, đặc biệt là sau ngày 20/7/1999, tất cả chúng ta đều hiểu rằng Sư Phụ không chỉ gánh chịu một nửa nghiệp lực cho chúng ta mà còn cả phần nghiệp lực còn lại mà đã được chia ra thành nhiều phần tại các giai đoạn khác nhau trên con đường tu luyện của chúng ta một khi tâm tính của chúng ta đã đạt tiêu chuẩn của các tầng khác nhau. Thực tế là, Sư Phụ từ bi đã gánh chịu cho chúng ta tất cả những gì mà chúng ta đã gây ra trong quá khứ.

20. “Chư vị đã mua phải quyển sách giả rồi”

Một giáo viên trung học có tên là Zhao ở quận Shunyi, Bắc Kinh mua một quyển sách gọi là Hoàng đế nội kinh trên đường đi đến sân vận động hockey trên băng nơi Sư Phụ đang giảng Pháp. Tình cờ trong bài giảng này Sư Phụ nói về “Huyền quan thiết vị”. Khi nói về các cuốn cổ thư Sư Phụ nói rằng bây giờ mọi người rất khó có thể theo những cuốn sách đó mà tu luyện được nữa. Sư Phụ nói “Bây giờ nhiều cuốn sách đã được xuất bản là giả. Ngay cả cuốn Hoàng đế nội kinh mà chư vị mua cũng là giả”. Các học viên đi đến nghe giảng Pháp với ông Zhao đều sốc. Sau bài giảng họ đều nói “Mặc dù anh giấu quyển sách ở trong túi nhưng Sư Phụ vẫn phát hiện ra được!”

Ông Zhao nói “Vẫn còn nữa! Tôi đã tập một môn khí công khác và thiên mục của tôi đã khai mở. Khi Sư Phụ nói về ‘thiên mục’ tôi đã dùng một phương pháp của môn khí công kia để nhìn. Sư Phụ nói từ trên bục giảng ‘Ở đây chúng tôi dạy Pháp Luân Công. Nếu chư vị muốn tập các môn khác thì chư vị có thể đi tập chúng.’

21. Tại sao lại không cố cứu người đang chết?

Tại khóa giảng Pháp ở Harbin có một việc đột nhiên xảy đến.

Trước một bài giảng có hai người khiêng vào một cái xác chết và bảo Sư Phụ làm cho sống lại. Họ gây rắc rối một lúc lâu trước khi rời đi. Hôm đó bài giảng đã bị trễ lại vì rất nhiều học viên nhìn thấy điều gì đã xảy ra.

Sau khi bài giảng bắt đầu Sư Phụ nói,

“Ở đây trong khi giảng, tôi sẽ không chỉ nói đến những điều tốt mà còn cả những điều xấu. Vừa xong, một ông già đã chết. Ông ấy đã bị ốm nặng và đã đến đây từ Jinzhou. Con trai và con rể của ông ấy đã cố đưa ông vào bệnh viện nhưng ông ấy đã từ chối và kiên quyết đi đến đây. Ông ấy đã chết ở trên đường và con trai con rể ông đã khiêng cái xác đến chỗ tôi và yêu cầu tôi cứu ông ấy. Nếu như ông ấy vẫn còn thở được thì tôi sẽ có thể giúp cứu ông ấy. Nhưng ông ấy đã chết lâu rồi. Nếu như tôi làm ông ấy sống lại, thì chẳng phải là sẽ phá hoại trạng thái của người thường hay sao? Cả con trai và con rể ông đều là học viên Pháp Luân Công. Họ đã giật các huy hiệu Pháp Luân ra khỏi áo họ và ném nó xuống đất và nói ‘Đó là loại khí công sư gì vậy? Khi nhìn thấy người đang chết, ông ấy đã không cố gắng cứu người ta.’ Tôi cảm thấy rất buồn rằng học viên của tôi lại làm những điều như thế.”

Khi chính quyền của Giang Trạch Dân bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công, sự việc này cũng đã được liệt kê trong 1400 trường hợp mà chính quyền bịa đặt ra để bôi nhọ Pháp Luân Công, nói rằng Sư Phụ đã “không cố cứu người đang chết”. Tuy nhiên, tất cả chúng tôi đều là nhân chứng. Đó là một thi thể, chứ không phải là một người vẫn còn sống. Tục ngữ Trung quốc có câu “không cố cứu người đang chết” không có nghĩa là “không cố cứu người đã chết”.

22. Sư Phụ khuyên các học viên lâu năm phải nghĩ về các học viên mới

Sau khóa giảng Pháp ở Harbin, Sư Phụ dự định giảng một bài mà có mang năng lượng. Nhiều học viên lâu năm muốn mua vé. Sư Phụ nói,

“Các học viên lâu năm không nên đi. Chư vị đã tham dự nhiều khóa học rồi. Nếu chư vị vẫn muốn đi thì chư vị sẽ làm cho nhiều người khác không đắc được Pháp.”

Kết quả là nhiều học viên lâu năm đã từ bỏ dự định ban đầu của mình để tạo cơ hội cho các học viên mới.

23. Sư Phụ dập tắt một cơn bão mạnh

Hui Ming đến dự khóa giảng Pháp của Sư Phụ ở thành phố Zhengzhou. Khi Sư Phụ đang giảng Pháp, một cơn bão mạnh tự nhiên ập đến. Trần hội trường bị dột ở nhiều chỗ. Điện vì thế mà cũng bị mất, nên Sư Phụ đã không thể tiếp tục bài giảng.

Sư Phụ làm các đại thủ ấn. Hai mươi phút sau gió đã hết, mưa cũng tạnh và điện đã có trở lại. Sư Phụ mỉm cười và lại tiếp tục giảng Pháp.

Đồng thời, chồng của Hui Ming (cũng là một học viên Pháp Luân Đại Pháp) có một giấc mơ ở nhà tại Bắc Kinh. Anh trông thấy Sư Phụ đang xử lý một con quỷ nước màu đen. Khi con quỷ thấy rằng nó không phải là đối thủ của Sư Phụ, nó đã nhảy vào nước. Sư Phụ đuổi theo nó vào trong nước. Một lúc sau Sư Phụ bước ra khỏi nước trong tay cầm con quỷ nước đã chết và quẳng nó lên bờ.

Sau bài giảng, Hui Ming bước ra khỏi hội trường và thấy rằng hư hại ở bên ngoài còn tồi tệ hơn là cô đã tưởng nhiều. Nước chảy ở khắp nơi, các cây to mà người ôm không xuể bị bật gốc. Tuy nhiên, không có gì có thể ngăn cản Sư Phụ giảng Pháp và cứu độ chúng sinh.

Dưới áp lực của cuộc đàn áp và đối mặt với các tuyên truyền phỉ báng, một số học viên đã có những suy nghĩ không đúng về Sư Phụ và một số thậm chí còn bất kính đối với Sư Phụ. Lý do mà chúng tôi chia sẻ những câu chuyện này là để nói rõ rằng sự vĩ địa của Sư Phụ của chúng ta là không lời nào có thể tả được! Những điều mà Sư Phụ giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân là Đạo chân chính!

Một số câu chuyện được kể nghe cứ như là chuyện thần thoại. Tuy nhiên tôi nhận ra rằng đó đều là sự thật. Tất cả chúng ta đều nhận ra là Sư Phụ đã chịu khổ nhiều như thế nào để cứu độ chúng ta. Lòng biết ơn của chúng ta là không thể được diễn tả bằng lời. Cách mà chúng ta có thể đền ơn Sư Phụ là dũng mãnh tinh tấn để đạt tiêu chuẩn của một học viên Pháp Luân Đại Pháp và để chúng ta luôn luôn từ bi đối với những người khác.

Sư Phụ của chúng ta có thần thông để tiêu trừ mọi ma quỷ tà ác và uy đức để thần ở tất cả các tầng trong vũ trụ phải kính phục. Nếu chúng ta gặp khó nạn thì chúng ta phải tự tìm bên trong mình để tìm ra phần mà vẫn chưa đạt tiêu chuẩn của Đại Pháp. Xin đừng nghe theo những lời dối trá độc ác của tà ác và đừng dùng quan niệm của mình để đo tâm tính của Sư Phụ chúng ta, bởi vì không một sinh mệnh nào trong vũ trụ có thể làm như vậy. Không một ai có thể mô tả tấm lòng rộng lớn, lòng vị tha vô ngã, sự cao thượng và vĩ đại của Sư Phụ của chúng ta!

copyrights © http://khaitam.minhhue.net