Tham dự khóa giảng Pháp của Sư Phụ năm 1993 ở Harbin là điều không thể quên được
Bài viết của một học viên ở thành phố Harbin, Trung Quốc
Lần đầu tiên tôi gặp Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 7/1993 và rất may mắn là được trực tiếp nghe Sư Phụ giảng tại nhà thi đấu Hockey Feichi ở quận 8, thành phố Harbin tỉnh Hắc Long Giang.
Tôi nhận được tin về khóa học rất muộn. Vào lúc tôi nhận được tin thì vé vào cửa đã bán hết. Khóa học sẽ bắt đầu vào 5 giờ chiều. Tôi đến nhà thi đấu rất sớm trước khi khóa học bắt đầu. Ngay khi tôi đến cửa, một người phụ nữ tiến đến và hỏi tôi có cần mua vé không. Người phụ nữ bán cho tôi một cái vé với giá 50 tệ và dẫn tôi đến chỗ ngồi của mình. Tôi được biết sau đó là chị ấy là một nhân viên nhà thi đấu. Chỗ tôi ngồi rất là tốt là nơi mà những vận động viên hockey thường ngồi nghỉ. Tôi có nhiều thời gian chờ đợi nên tôi nói chuyện với chị ấy. Chị ấy đã mua tấm vé cho chính mình nhưng chị ấy nói rằng chị ấy không thể đạt được tiêu chuẩn của Sư Phụ mặc dù chị ấy biết Pháp Luân Công rất là tốt. Tôi nhớ tên chị là Zhu.
Tôi rất may mắn có một chỗ ngồi. Trong nhà thi đấu có tới 4-5 nghìn người phần lớn đến từ các thành phố khác. Khi Sư Phụ bước vào và đi ngang qua chỗ tôi, mọi người vỗ tay rất nhiệt liệt. Sư Phụ trông rất cao lớn, mặc áo sơ-mi cộc tay trắng. Ông bước nhẹ nhàng đến trung tâm nhà thi đấu trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của mọi người. Tôi không tin được rằng mình lại có duyên phận lớn như thế này là được gặp Sư Phụ. Ông đang đứng ở ngay trước mặt tôi và giảng Pháp của vũ trụ.
Trong khi tôi đang nghe giảng, tôi nhìn thấy khuôn mặt của Sư Phụ là hình ảnh của một vị Phật. Vào lúc đó, tôi chưa hiểu rõ về Pháp, và tôi muốn được nhìn thấy hình ảnh của Phật được rõ hơn. Khi tôi cố tập trung thì tôi lại không nhìn thấy gì cả. Khi tôi không có chấp trước vào những gì mà tôi nhìn thấy và tập trung vào nghe giảng thì hình ảnh Phật lại xuất hiện.
Sư Phụ rất quan tâm đến các đệ tử, nên Ông đã có một bài giảng đặc biệt ở Công đoàn lao động Harbin. Vì chúng tôi mới chỉ có một hiểu biết rất hữu hạn về Pháp, Sư Phụ đã dừng lại giữa bài giảng và bảo mọi người trải nghiệm cảm giác Pháp Luân xoay chuyển trong lòng bàn tay của mình.
Để giúp các học viên ở Harbin đề cao nhanh hơn, Sư Phụ đã tổ chức một Pháp hội giao lưu tâm đắc thể hội chia sẻ kinh nghiệm với các học viên đến từ các thành phố khác tại sân vận động Đại học sư phạm Harbin. Sư Phụ đi đến đó cùng với một đệ tử.
Một hôm sau bài giảng, tôi im lặng quan sát Sư Phụ khi Ông đứng cách tôi không qua hai bước chân để nghe một bài phát biểu của một học viên. Trông Sư Phụ trẻ hơn nhiều so với trong ảnh và trông rất hiền lành tốt bụng. Lúc đó tôi không nghĩ gì cả và chỉ đứng đó nhìn. Tôi không thể tin được rằng tôi lại có thể ở gần Ông đến như vậy. Sau bài giảng, sau khi hầu hết các đệ tử đã ra về, tôi cũng chuẩn bị về, nhưng trước khi tôi về tôi không thể không quay lại nhìn Sư Phụ một lần nữa. Lúc đó, tôi thấy Sư Phụ cũng đang nhìn tôi.
Vài lần tiếp theo, tôi thấy Sư Phụ đi ra khỏi sân vận động, tôi vỗ tay như bao đệ tử khác. Tôi nhớ rằng trong ngày cuối cùng của khóa giảng hình ảnh Phật của Sư Phụ trông rõ như là một pho tượng Phật được đặt ở trên bục giảng. Sư Phụ trong hình ảnh của một vị Phật bắt đầu giảng bài. Sau đó, hình ảnh Phật biến mất và nơi Sư Phụ ngồi tỏa ra ánh sáng màu vàng. Tiếng nói của Sư Phụ là âm thanh duy nhất trên sân vận động. Sau khi toàn bộ khóa giảng kết thúc, nhiều học viên giương cao biểu ngữ bằng lụa để bày tỏ sự biết ơn và kính trọng của mình. Sư Phụ thông báo rằng một số điểm luyện công sẽ được thành lập ở Harbin và chỉ định ra một số phụ đạo viên để giúp đỡ các học viên.
Cuối cùng, Sư Phụ đã kết thúc khóa giảng. Tôi không thể nhớ lại được nhiều những lời của Sư Phụ nhưng ở trong thâm tâm tôi biết rằng một cơ hội như thế này, được nghe Sư Phụ trực tiếp giảng Pháp là rất hiếm. Tôi hiểu rằng Sư Phụ là cao quý và rằng chúng ta phải tin tưởng vào Sư Phụ. Sư Phụ nói với tất cả các học viên ở sân vận động rằng tất cả chúng tôi đều có duyên phận sâu sắc với Ông. Sư Phụ cũng bảo các học viên nhớ những lời này của Ông khi gặp khó nạn:
“Nan Nhẫn năng Nhẫn. Nan hành năng hành.”
Cuối cùng, Sư Phụ làm một bộ thủ ấn về phía một hướng của sân vận động và sau đó Ông dùng tay phải vẽ một vòng tròn về phía tất cả các học viên.
Mỗi lần tôi nhớ lại kỷ niệm này tôi cảm thấy rất đáng trân quý: giọng nói và vẻ mặt của Sư Phụ cùng với việc ông chịu mọi thống khổ cho chúng sinh, tất cả những điều này đã khuyến khích động viên tôi và đã trở thành một kỷ niệm quý báu vĩnh hằng đi theo tôi tiến lên trên con đường Chính Pháp sáng lạn.