Nhớ lại những bài giảng của Sư Phụ ở Vũ Hán, Trung Quốc

Sư Phụ đã đến thăm Vũ Hán ba lần sau khi Ông giới thiệu Pháp Luân Công ra công chúng vào năm 1992 và đã giảng năm khóa, mỗi khóa 9 ngày ở đó. Nhiều học viên địa phương đã may mắn có cơ hội tham dự các khóa giảng Pháp. Khi các học viên nhớ lại khoảng thời gian này, họ cảm thấy rất vui, đặc biệt và tuyệt vời. Các học viên có mặt ở đó đã chia sẻ các trải nghiệm sau. Chúng tôi hy vọng rằng nhiều học viên hơn nữa sẽ viết xuống những trải nghiệm của chính mình để chứng tỏ sự vĩ đại của Sư Phụ và Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta.

1. Khi Sư Phụ đến Vũ Hán giảng Pháp lần thứ hai, bà Trương đem theo đưa cháu trai mấy tuổi của mình đến. Đứa bé bị lác mắt và trông rất lạ. Nó cũng rất nhút nhát và ít nói. Trước khi đi bà Trương bảo với nó rằng cháu phải lịch sự nếu được gặp Sư Phụ. Khi vẫn còn một đoạn nữa mới tới hội trường giảng Pháp, cậu bé đột nhiên buông tay ra khỏi bà và chạy về phía hội truờng. Lúc đó, Sư Phụ cũng vừa mới bước ra khỏi xe. Cậu bé tiến lại gần Sư Phụ và chào “Ông Lý”. Sư Phụ cười với cậu bé và vỗ đầu cậu. Kể từ lúc đó hai mắt của cậu bé không còn bị lác nữa. Hơn nữa, thiên mục của cậu đã mở. Cậu bé đã trở thành một tiểu đệ tử rất xinh trai.

2. Một cụ bà hơn 70 tuổi bị gù lưng. Bà khổ quá đến nỗi nhiều khi bà không muốn sống nữa. Khi bà đã quyết định đến dự khóa giảng Pháp, bà đã hy vọng là sẽ xin Sư Phụ chữa khỏi cái lưng cho bà. Sau đó Sư Phụ nói trong bài giảng,

“có người thấy rất khó chịu, phủ phục trên ghế chẳng dậy, đợi tôi từ trên bục giảng xuống trị [bệnh] cho họ. Tôi sẽ chẳng động thủ trị [bệnh].” (Chuyển Pháp Luân)

Sau khi nghe vậy, bà cảm thấy thất vọng. Tuy nhiên, bà vẫn tiếp tục đến nghe giảng và tập công. Dần dần bà đã vứt bỏ được tâm chấp trước vào tình trạng của bà. Một hôm, trước khi khóa giảng kết thúc, bà đến công viên để luyện công với mọi người. Đột nhiên bà cảm thấy đau nhói ở lưng đến nỗi bà bất tỉnh. Các học viên khác phải khiêng bà về nhà. Bà năm trên giường và nhìn thấy ngay Pháp thân của Sư Phụ, theo sau là một đệ tử đồng môn bước vào phòng. Sư Phụ bảo học viên đó lật lại người bà. Sau đó bà thấy Pháp thân của Sư Phụ điều chỉnh thân thể của bà. Sau một chút đau đớn và âm thanh vụt qua, xương sống bị lệch của bà đã được hồi phục và bà cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái. Ngày hôm sau, khi bà đến công viên luyện công, các học viên khác chạm vào lưng bà và thấy rằng chỗ bị gù đã biến mất. Kể từ đó bà đã có một cái lưng thẳng và không còn bị đau đớn gì nữa cả.

3. Trong các buổi giảng ở Vũ Hán, Sư Phụ dẫn một số đệ tử đến Chùa Guiyuan ở Hanyang, thành phố Vũ Hán. Khi ở trong chùa, Sư Phụ bận rộn với việc gỡ bỏ các sinh mệnh xấu ở các không gian khác - cáo, chồn, quỷ, rắn - khi một đưa bé đi cùng với một đệ tử nhìn qua thiên mục của mình thì thấy rằng ngôi chùa có toàn là hòa thượng đều đang quỳ xuống bái lạy Sư Phụ. Sau khi chúng tôi học Pháp, chúng tôi đã ngộ ra rằng Sư Phụ đã cứu độ tất cả các hòa thượng đó.

4. Học viên Fang Yun (không phải tên thật) ở Vũ Hán đã đi theo Sư Phụ đến nhiều nơi. Một hôm mọi người đi đến Núi Võ Đang ở tỉnh Hồ Bắc. Khi xe đến cổng vào núi, Fang Yun thấy các vị thần tiên xếp thành hàng ở khắp khu vực đó. Tất cả đều lấp lánh ánh vàng kim, các vị thần tiên mặc trang phục thời cổ, mỗi người có một chiếc mũ vàng và một bộ vũ khí vàng. Một vị Phật rất to lớn đang đứng ở đằng trước và tất cả đều đang ở cùng một tư thế chào Sư Phụ. Khi Fang Yun hỏi Sư Phụ rằng tư thế đó có ý nghĩa là gì, Sư Phụ trả lời rằng đó là bày tỏ sự chào đón.

5. Fang Yun cũng đi theo Sư Phụ đến Leshan ở tỉnh Tứ Xuyên. Khi thuyền đến gần tượng Phật khổng lồ ở Leshan, Fang Yun và một đệ tử khác thấy vị Phật khổng lồ đang khóc. Fang Yun hỏi “Sư Phụ, khi ông nhìn thấy Sư Phụ, ông đã khóc”. Khi thuyền đi qua tượng Phật khổng lồ, tuy nhiên, Sư Phụ nói “Tiểu Fang, hãy đến đay mà nhìn xem”. Khi Fang Yun quay lại, cậu thấy tượng Phật khổng lồ đang mỉm cười. Một đệ tử khác hỏi Sư Phụ, “Tại sao tượng Phật khổng lồ lại khóc?” Sư Phụ nói “Ông Phật khổng lồ nói với Sư Phụ rằng ngày nay thế nhân không còn kính Phật nữa.” Tượng Phật khổng lồ ở Leshan đã trở thành một địa điểm du lịch và mọi người dẫm lên cả tượng Phật. Ông lo lắng cho những con người đó. Sau này các đệ tử ngộ ra rằng Ông Phật khổng lồ mỉm cười bởi vì ông thấy Sư Phụ đang đi truyền Pháp nơi nhân thế nên có hy vọng rằng thế nhân sẽ được cứu độ.

6. Khi Sư Phụ đang giảng Pháp ở Vũ Hán, một học viên và gia đình đến núi Võ Đang với Sư Phụ. Trên đường đi, đứa con gái một tuổi của học viên đó rất khổ sở. Cháu khóc và nôn. Sư Phụ đưa tay bế lấy cháu bé. Đứa bé ngay lập tức ngừng khóc và nôn. Cháu trông dễ chịu và còn mỉm cười. Nhưng Sư Phụ thì lại bị nôn. Đệ tử đó ngộ ra rằng Sư Phụ đã chịu hết cả nghiệp cho đứa bé.

7. Vào năm 1994, một học viên ở Vũ Hán nhờ sự giúp đỡ của một học viên ở Bắc Kinh mà cô chưa bao giờ gặp mặt, đến Harbin để tham dự một khóa giảng Pháp. Cô mang con đi theo, đứa bé bị bệnh sỏi thận nặng. Trên đường đi đến nơi giảng Pháp, hai mẹ con nghỉ tại một khách sạn. Đứa bé buồn ngủ nhưng học viên đó lại không buồn ngủ nên cô bắt đầu đọc cuốn Chuyển Pháp Luân nhờ ánh sáng lờ mờ chiếu qua cửa sổ. Đứa bé từ từ đưa hai tay lên để tập bài hai “Pháp Luân trang pháp”. Học viên đó không ngạc nhiên và có vẻ như đã ngộ ra được điều gì đó. Sau bài giảng thứ nhất ở Harbin, đưa bé lôi tay mẹ và nói “Hai mẹ con đến gặp Sư Phụ”, và hai mẹ con đi về phía bục giảng. Khi Sư Phụ đi ngang qua, các học viên vỗ tay, và đứa bé cũng cười, nhảy lên và vỗ tay. Sư Phụ cười với cháu bé. Sau khi hai mẹ con đi xe buýt quay trở lại khách sạn, cháu bé đột nhiên khóc to đau đớn và nói “Mẹ, chân con bị tê và rất đau. Con không thể đứng lên được nữa.” Sau đó đứa bé từ từ ngồi xuống, và học viên đó phải nâng cháu lên. Một lúc sau, tất cả các triệu chứng của cháu đều biến mất. Hôm sau Sư Phụ nói trong khi giảng Pháp:

“Bắt đầu từ hôm qua sau khi nghe bài học xong, rất nhiều người chúng ta cảm thấy thân nhẹ nhàng. Nhưng một số rất ít những người bệnh nặng [cần] xử lý trước, hôm qua bắt đầu thấy rất khó chịu đựng.” (Chuyển Pháp Luân)

Nghe thấy thế, cô hiểu ra rằng các triệu chứng của con mình ngày hôm trước chính là phản ứng tiêu nghiệp. Sau bài giảng, các bệnh nặng của cháu đã được chữa khỏi.

Nhiều câu chuyện trong các bài giảng Pháp của Sư Phụ ở Vũ Hán đã khuyến khích các học viên tinh tấn hơn trên con đường chứng thực Pháp của mình. Chúng ta phải làm tốt ba việc mà Sư Phụ bảo chúng ta phải làm và chúng ta phải xứng đáng với sự mong đợi, lòng từ bi và ân huệ vô hạn của Sư Phụ.

copyrights © http://khaitam.minhhue.net