Với hơn 10.000 người bị bắt giữ trong 6 tháng qua, tại sao nhiều người vẫn phớt lờ thực tế của cuộc đàn áp?
Tác giả Tong Ming
(Clearwisdom.net) Gần đây, với cái cớ là để chuẩn bị cho Olympic, Đảng cộng sản Trung quốc – ĐCSTQ đã tăng cường việc đàn áp Pháp Luân Công. Theo thống kê chưa đầy đủ, từ cuối năm ngoái cho đến 30/6/2008, đã có 8037 vụ bắt bớ liên quan đến các học viên Pháp Luân Công, và các báo cáo về các học viên bị tra tấn đến mức tàn tật và chết vẫn tiếp tục xuất hiện. Trong tháng 7 năm nay, đã có một sự tăng dần về số lượng các báo cáo đăng trên trang web Minh Huệ liên quan đến những diễn biến này, và chế độ cầm quyền đang trở nên ngày một lộng hành với những cuộc bắt bớ trên quy mô lớn.
Khoảng 10.000 học viên Pháp Luân Công đã bị bắt giữ một cách bất hợp pháp trong 6 tháng qua, cộng với hàng chục nghìn học viên đã và đang bị giam giữ trong các nhà tù, tại lao động cưỡng bức, trung tâm tẩy não, trại tập trung, và các bệnh viên thần kinh. Điều này đã tạo nên một thảm kịch lớn nhất về nhân quyền trên thế giới hôm nay. Nó đang diễn ra ngay trong lòng người dân Trung Quốc, và trước mũi của các quan chức của Ủy ban Olympic quốc tế. Và nó đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần cho các quan chức chính phủ và chính trị gia đang có kế hoạch tham dự Olympics Bắc Kinh. Hơn nữa, cuộc đàn áp đã tiêu tốn tiền của mồ hôi và cả máu của nhân dân Trung Quốc và với nguồn tài chính liên tục được bơm vào nền kinh tế của chế độ cộng sản đó từ các tập đoàn tài chính ở nhiều nước. Tồi tệ hơn nữa là, mục tiêu của cuộc đàn áp là các học viên Pháp Luân Công sống theo chân lý Chân Thiện Nhẫn và là những người đã được toàn thế giới tôn trọng, khen ngợi và cộng nhận.
Đối diện với một thảm họa nhân quyền lớn như vậy, nhiều người đứng ngoài cuộc vẫn phớt lờ, và để không bị ảnh hưởng đến quyền lợi kinh tế của mình, đã đánh bóng sự tà ác của ĐCSTQ bằng cách trang điểm cho chúng, và trên thực tế đã tăng cường sức mạnh của nó, và bơm tiền vào để nó có thể sống sót được trong khi đang bị suy thoái hàng ngày. Do phải tuân theo các điều kiện và nghe theo ĐCSTQ một cách mù quáng, nhiều người ở Trung Quốc đã đi theo chế độ tà ác trong cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Họ ghét Pháp Luân Công. Họ đã bị tà ma điều khiển. Họ đã hoàn toàn mất đi lý trí và đã tự biến mình thành những người đầy tớ của chế độ tà ác. Những người khác, mặc dù thông cảm với Pháp Luân Công và không hài lòng với sự khủng bố nhà nước của của chế độ đó, sợ cái quyền lực độc tài của nó, đã nói ngược lại với lương tâm của mình và hành động trái với ý muốn của mình. Họ không dám bước ra để vạch trần sự thật và bệnh vực công lý.
Tình hình ở bên ngoài Trung Quốc là khác hẳn, và hầu hết các chính phủ, tổ chức và cá nhân ở nhiều nước có tự do ngôn luận và có các kênh mà thông qua đó họ có thể gây sức ép của mình. Họ có những khả năng lớn mạnh để giúp đỡ chấm dứt cuộc đàn áp. Nhưng bởi vì họ bằng lòng với tình hình nhân quyền ở bề mặt và cải vẻ bề ngoài của sự tự do và công lý, và bởi vì họ chỉ quan tâm đến quyền lợi nhà nước của chính mình, hay của công ty mình, hay của cá nhân mình mà đã chủ động phớt lờ đi những tội ác của chế độ cộng sản Trung quốc.
Ví dụ, chính quyền và cảnh sát ở Macau đã làm như là chuẩn bị có chiến tranh chỉ vì có một vài người muốn tổ chức một cuộc “Rước đuốc nhân quyền”. Hành động xấu xa của chính quyền và cảnh sát đã đủ để thấy rằng họ đã đồng hóa với chế độ cộng sản một cách nhanh chóng và sâu sắc như thế nào. Eutelsat vì để có được một món lợi từ ĐCSTQ đã có mưu đồ sử dụng NTDTV như là một con tốt ngay từ đầu, và đã đi xa tới mức bất ngờ cắt tín hiệu truyền hình của NTDTV vào Trung Quốc tháng 6/2008 và sau đó trả lời với một cái cớ là dich vụ bị gián đoạn là do “lỗi kỹ thuật”. Cái gọi là đạo đức và nguyên tắc kinh doanh của Eutelsat đã trở nên không đáng giá một xu. Khi các quan chức ở châu Phi vui vẻ tham dự “khúc phóng túng”, họ sẽ biết rất rõ rằng kể từ khi ĐCSTQ trả một giá đắt họ đã vui vẻ trở thành các thành viên của bè đảng đó. Những người ở châu Á nằm ngay bên cạnh ĐCSTQ và họ đã lo rằng con quái vật không lồ đó là không dễ chơi gì. Trên thực tế có thể là không có giải pháp nào khác cho họ ngoài việc phải kết thân với chế độ cộng sản đó. Nhưng còn các quan chức chính phủ ở châu Âu và Mỹ thì sao? Họ có những ảnh hưởng đáng kể để gây sức ép đối với ĐCSTQ và họ có một biểu ngữ đủ lớn về công lý và tự do để gây ảnh hưởng các nơi khác trên thế giới. Nhưng họ thậm chí còn giúp kẻ độc tài tà ác hành ác, và bận rộn nịnh bợ chế độ đó, và vì thế tự trói mình vào Olympics Bắc Kinh, ĐCSTQ lưu manh và đế chế đỏ cuối cùng.
Quy luật nhân quả là đạo của trời, và không có trường hợp ngoại lệ ở cả văn hóa phương đông lẫn phương tây. Có thể thấy trước rằng tất cả những ai đã được hưởng lợi từ chế độ đó sẽ phải trả giá gấp đôi trong tương lai và tất cả những ai muốn được lợi hơn từ nó thì cuối cùng sẽ chẳng được gì. Tất cả nhưng ai đã trực tiếp hay gián tiếp gia tăng sức mạnh cho nó và vì thế mà trở thành giúp nó tăng cường cuộc đàn áp sẽ bị coi là đồng phạm trong mắt của chư Thần và sẽ phải đối mặt với cùng một số phận như chế độ tà ác đó. Còn đáng sợ hơn nữa là một số người Trung quốc sống ở trong nước đã nghe nói đến hay nhìn thấy nhiều ví dụ tàn bạo nhưng họ vẫn chịu làm những kẻ đam thuê chém mướn hoặc có một thái độ thờ ơ và lãnh đạm trước tội ác. Liệu chư Thần và Trung quốc của tương lai sẽ để những người này ở đâu?
Nhiều người không hiểu tại sao nhiều tai họa không chỉ đang nhằm vào Trung quốc mà còn cả toàn thế giới. Tại sao trong số những người thường ở Trung quốc có hàng trăm, hàng chục nghìn, hoặc hàng triệu người chết vì tai nạn giao thông, động đất và bệnh dịch? Tại sao những cảnh báo của trời xảy ra không chỉ ở Trung quốc mà còn ở khắp các nơi khác trên toàn thế giới? Tại sao sự thật về Pháp Luân Công phải được truyền rộng ra toàn thế giới và đến tất cả mọi người? Bởi vì chư Thần rất coi trọng thái độ và hành động của từng người đối với Pháp Luân Công và cuộc đàn áp này. Đó là thước đo chính để đạt đến được một cảnh giới cao trên thiên thượng và chư Thần đang nhìn vào tâm của mọi người. Đây là một cơ hội cho từng cá nhân và toàn nhân loại lựa chọn là họ sẽ may hay không may, họ sẽ chìm xuống hay nổi lên trên. Trong quá trình này, bất cứ ai đóng vai trò phản diện sẽ mang tai họa đến cho chính mình và cộng đồng hay đất nước mình và các tai họa đã và đang xảy ra lần lượt hết cái này đến cái khác. Ai có thể đảm bảo rằng các tai họa còn lớn hơn nữa sẽ không đến gần? Trong mắt của trời, thế giới hiện đnaag ở trong một trạng thái cực kỳ khẩn cấp, và kết quả cuối cùng phụ thuộc vào nhân tâm của mỗi người.
Hãy suy nghĩ về điều này, gần 10.000 người đã bị bắt giữ một cách bất hợp pháp trong 6 tháng qua và hàng chục triệu người đã bị đàn áp trong 9 năm qua. Các học viên Pháp Luân Công và những người còn bênh vực công lý đã giải thích sự thật một cách ôn hòa với toàn thế giới ngay từ đầu, và trong thời gian này đã có những điềm lành, các dấu hiệu bất thường, và các cảnh báo trên toàn thế giới để thức tỉnh lương tri của mọi người. Nếu sau tất cả những cảnh báo này mà mọi người vẫn không tỉnh ngộ và vẫn không thể thấy được bản chất tà ác của ĐCSTQ và không thể hay không muốn bước ra để lên tiếng phản đối cuộc đàn áp, thì những nước có liên quan, những người lãnh đạo những nước đó, và các tổ chức, cá nhân khác sẽ được chư Thần nhìn nhận như thế nào?
Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng. Vì có những người cố chấp và lãnh đạm đối với những vấn đề này, nên chắc chắn là sẽ có hậu quả thảm khốc đang chờ đợi họ. Đây là hậu quả mà họ đã tự chọn cho chính mình. Đối với những cá nhân và tổ chức lạnh đạm thờ ơ đó, hay những ai đã bị ĐCSTQ đầu độc và tẩy não rồi, hoặc những ai vì lợi lộc mà bất chấp đạo đức, vào hùa với tà ác vầ giúp đỡ chính quyền độc tài tàn bạo hành ác, thì liệu họ có thể chờ đợi được điều gì trong tương lai ngoài quả đắng mà họ đã tự chọn cho mình? Số người đó không phải là nhỏ và tương lai của họ thật là đáng lo ngại! Chư Thần là từ bi nhưng họ không thể chờ đợi mãi những kẻ đang hành ác đến ngày họ tỉnh ngộ ra.
Ngày đăng 7/8/2008
Ngày viết: 30/7/2008
Bản tiếng Trung http://minghui.ca/mh/articles/2008/7/27/182918.html
Bản tiếng Anh http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2008/7/30/99367.html