Tưởng nhớ cô Cao Dung Dung là người đã chết 3 năm trước đây (bài có ảnh)
(Clearwisdom.net) Vào ngày 16/6/2005, cô Cao Dung Dung đã bị giết chết trong khi bị giam giữ. Đó là hậu quả trực tiếp của chính sách “tiêu diệt Pháp Luân Công” của Đảng cộng sản Trung quốc. Ba năm đã trôi qua, và sự bất công vẫn chưa được giải quyết. Đọc trên trang Minh Huệ, mọi người có thể thấy rằng Đảng cộng sản Trung quốc vẫn đang đàn áp dã man các đệ tử Đại Pháp và vẫn đang tiếp tục lừa dối nhân dân trên toàn thế giới. Nhưng những ngày nắng tươi đẹp sẽ đến sau những âm u này! Chính tín kiên định của các đệ tử Đại Pháp vào chân lý của vũ trụ và những kỳ tích của họ trong việc chống lại cuộc đàn áp dã man sẽ là điều mà các thế hệ tương lai sẽ nhớ mãi.
Hình 1: Đệ tử Pháp Luân Công, cô Cao Dung Dung, trước kia là nhân viên của phòng kế toán của Viện nghệ thuật Shenyang (Thẩm Dương) Luxun.
Cô Cao Dung Dung đã bị tra tấn tàn bạo vào ngày 7/5/2004 và mặt cô bị cháy đen do bị tra tấn nhiều lần bằng dùi cui điện. Bức ảnh này được chụp 10 ngày sau khi cô bị tra tấn.
Cô cao Dung Dung trước kia làm việc ở phòng kế toán của Viện nghệ thuật Shenyang Luxun (Thẩm Dương). Sau khi cô bắt đầu tập Pháp Luân Công, cô đã được tặng danh hiệu “nhân viên xuất sắc” ở cơ quan. Sau đó, cô đã chủ động đề nghị tặng danh hiệu đó cho một người đồng nghiệp.
Sau khi chính quyền của Đảng cộng sản Trung quốc bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công năm 1999, cô đã đi đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện quyền được tập Pháp Luân Công. Vì vậy mà cô đã bị bắt giam và bị đưa đến các trại lao động cưỡng bức nhiều lần. Khi cô trở về cơ quan làm việc trở lại, cô đã luôn luôn bị giám sát và bị đối xử bất công. Cô bị buộc phải đổi vị trí làm việc từ phòng kiểm toán sang làm một nhân viên thu ngân của phòng kế toán. Nhờ có một tâm tri sáng suốt từ việc tu luyện Đại Pháp, trong vòng 6 tháng cô đã học kế toán và đã được chứng nhận là một kế toán viên trung cấp sau khi tham dự một kỳ thi cấp toàn quốc. Các đồng nghiệp của cô ngạc nhiên về khả năng học rất nhanh của cô. Nhưng lãnh đạo của viện đã theo chính sách đàn áp các đệ tử Pháp Luân Công và đã không cho cô làm công việc kế toán.
Vào tháng 7/2003 cô nói chuyện với một học sinh cao học ở viện về sự tốt đẹp của những điều mà Pháp Luân Công. Người vợ của sinh viên đó đã đi báo cáo những điều mà cô nói. Viện trưởng Wei Ershen, bí thư đảng Zhang Chen và những người khác ở viện đã gọi đồn cảnh sát Thẩm Dương và Phòng 610 đến bắt cô và đưa cô đến trại giam. Một lần nữa cô lại bị đưa đến trại lao động cưỡng bức 3 năm. Cô bị đưa đến trại lao động cưỡng bức Longshan Thẩm Dương.
Kể từ khi Đảng cộng sản Trung quốc và Giang Trạch Dân [cựu Tổng bí thư của ĐCSTQ] bắt đầu cuộc đàn áp Pháp Luân Công, các trại lao động cưỡng bức Longshan, Mã Tam Gia ở tỉnh Liêu Ninh, và các nhà tù khác đã trở thành những nơi đi đầu trong việc bức hại những người tập Pháp Luân Công. Khi cô bị giam giữ ở trại lao động cưỡng bức Longshan, cô đã bị tra tấn bằng nhiều thủ đoạn cả về thể chất lẫn tinh thần. Vào lúc bấy giờ, nhiều nữ học viên Pháp Luân Công đang bị giam giữ ở trại lao động cưỡng bức Longshan. Ngay cả trong hoàn cảnh tà ác như vậy nhưng nhiều đệ tử Pháp Luân Đại Pháp vẫn kiên định đi theo tín ngưỡng của mình, và kiên quyết phản đối việc bức hại phi lý.
Các cảnh sát Li Fengshi, Wang Jinghui, và Tang Yubao ở Longshan hàng ngày đã bức hại nặng nề các đệ tử Đại Pháp. Họ tra tấn tàn bạo và không cho các đệ tử ngủ, và ra lệnh cho các tù nhân khác đánh đập và giám sát các đệ tử Pháp Luân Công. Các học viên cũng phải làm việc nặng nhọc nhiều tiếng mỗi ngày. Cô Dung Dung đã kiên quyết phản đối việc bức hại. Cô không tham gia việc “lao động cải tạo” và từ chối không tham dự các buổi họp phỉ báng Pháp Luân Công. Cô cũng không cho trại giam chụp ảnh mình. Sau nhiều năm tích cực đàn áp Pháp Luân Công, lãnh đạo của trại Longshan muốn trại được nâng cấp thành một trại cấp tỉnh. Để thực hiện việc này, các tù nhân bị buộc phải bịa ra những thứ như “báo cáo tư tưởng” của những tù nhân đã bị giam giữ ở đó nhiều năm, cũng như viết những “tuyên bố hối lỗi” giả mạo cho các học viên Pháp Luân Công. Chúng ra lệnh cho các đệ tử phải chụp ảnh và dán trên cửa mỗi xà-lim.
Cô từ chối không dán ảnh và không lao động khổ sai. Trong một buổi họp, cô hô lên “Pháp Luân Đại Pháp tốt!”. Để phạt cô, các cai ngục Li Fengshi và Tang Baoyu đã còng tay cô vào một cái bếp lò và dùng dùi cui điện để tra tấn cô. Trong khoảng thời gian này cô đã tranh thủ tất cả các cơ hội để học Pháp và nói chuyện về các lợi ích của Pháp Luân Công với những người xung quanh.
Vào đầu năm 2004, nhân viên Phòng 610 thành phố Thẩm Dương đã tổ chức một “nhóm trợ giúp cải tạo” do Shi Fengyou từ trại Zhangshi làm trưởng nhóm. Nhóm này đã đến từng nhà tù và trại lao động cưỡng bức để bắt các đệ tử bị giam giữ ở đó phải tham gia các buổi tẩy não. Trại Longshan đã chọn khoảng 20 đệ tử từ đội số 1 và 2 và đưa họ đến lớp tẩy não. Cô Cao cũng là một trong số những đệ tử này. Cô đã bị tra tấn về mặt thể xác và bị phạt, và không được ngủ trong hơn 20 ngày nhưng cô vẫn không từ bỏ tín ngưỡng đối với Pháp Luân Công.
Để buộc cô Cao và nhiều học viên khác tham gia vào quá trình “cải tạo lao động”, khai ra nơi lấy các bài viết của Sư Phụ, và từ bỏ tu luyện, vào ngày 7/5/2004, hai cai ngục là Tang Baoyu và Jiang Zhaohua đã dùng dùi cui điện tra tấn nhiều lần các học viên này từ sáng cho đến đêm khuya. Mặt của cô Cao đã bị xưng vù và cháy thành than do bị sốc điện.
Sau đó, cô Cao đã cố trốn thoát bằng cách nhảy ra khỏi một cửa sổ tầng hai, nhưng không may là cô đã bị gãy một chân và bị các chấn thương khác. Các cai trại đã bí mật đưa cô đến Bệnh viện đa khoa quân sự thành phố Thẩm Dương trong đêm mà không thông báo cho gia đình cô biết.
Cô Cao sau đó được chuyển đến Bệnh viện Đại học Y thành phố Thẩm Dương. Lãnh đạo bệnh viện, các bác sĩ và y tá của khoa xương và các bệnh nhân đã được nhân viên của Ban chính trị và pháp luật tỉnh Liêu Ninh và Phòng pháp lý báo trước là cô Cao sẽ được chuyển đến. Bốn cảnh sát gác phòng của cô và nhân viên của Phòng pháp lý, Ban chính trị và pháp luật và Phòng 610 đi tuần tra ở khu vực bệnh viện.
Các học viên lo lắng cho sự an toàn của cô Cao và hỏi cô xem cô có muốn đưa ảnh bộ mặt đã bị biến dạng của cô cho toàn thế giới xem không. Cô suy nghĩ một lúc và bình tĩnh nói, “Chúng ta nên vạch trần tà ác. Trong những năm qua các học viên khác đã bị tra tấn nghiêm trọng hơn tôi nhiều, nhưng phần lớn các bằng chứng chưa bị vạch trần. Các học viên ở Manhattan [New York, Mỹ] đang nói cho mọi người sự thật về cuộc đàn áp, vậy hãy đưa cho họ [những bằng chứng của việc bị tra tấn] của tôi.” Cô Cao cũng quyết định dùng một chiếc điện thoại di động để các hãng tin nước ngoài có thể phỏng vấn mình. Cuối cùng cô nói “Tôi hy vọng là tất cả những người tốt sẽ chú ý đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công mà Giang Trạch Dân đã tự mình phát động.”
Sau khi mãn hạn của bản án dành cho mình, cô Cao trở về nhà và được tự do trong 5 tháng. Nhưng cô lại bị bắt lại trong khoảng từ 8 đến 9 tháng 3 năm 2005 – khoảng 16/6/2006 cô đã chết.
Ba năm đã qua kể từ khi cô Cao Dung Dung bị giết chết. Nỗi thống khổ của cô thật la kinh hoàng, vậy mà cuộc đàn áp Pháp Luân Công vẫn đang diễn ra đến tận bây giờ. Đó là trách nhiệm của các học viên Pháp Luân Công phải nói về Pháp Luân Công và cuộc đàn áp này. Bất kể hoàn cảnh có khắc nghiệt như thế nào đi chăng nữa, không gì có thể thay đổi được lòng kiên định của các học viên. Đây là biểu hiện của sức mạnh của Chính Tín.
Tôi dành bài viết này cho cô Cao Dung Dung và tất cả các học viên khác đã bị giết hại trong cuộc đàn áp. Tôi nhớ họ. Tôi hy vọng nhân dân Trung quốc sẽ nhận rõ ra bản chất tà ác của Đảng cộng sản Trung quốc và biết sự thật, và chỉ khi đó họ mới có thể có được một tương lai tươi sáng.
Ngày viết: 3/7/2008
Ngày đăng: 14/7/2008
Bản tiếng Hán
http://minghui.ca/mh/articles/2008/6/18/180480.html
Bản tiếng Anh


