Tám trường hợp nữa bị chết do tra tấn đã được xác nhận trong tháng 5/2008 (bài có ảnh)

(Clearwisdom.net) Vào tháng 5/2008, chúng tôi nhận được báo cáo rằng tám học viên Pháp Luân Công đã bị chết do hậu quả trực tiếp của việc đàn áp. Trong số họ có 2 người là nữ và 3 người trên 50 tuổi. Tất cả 8 nạn nhân đều đã chết trong khoảng từ tháng 1 cho đến tháng 5 năm nay 2008, với 3 trong số 8 trường hợp bị chết xảy ra trong tháng 5. Trang web Minh Huệ đã cho thấy rằng trong số 42 báo cáo trường hợp bị chết được xác nhận giữa tháng 1 và tháng 5 năm 2008, có 34 người đã bị chết trong khoảng từ tháng 1 cho đến tháng 5.

Tính đến ngày 31/5/2008 đã có 3156 học viên đã được xác nhận là bị chết do bị đàn áp tàn bạo ở Trung quốc.

Anh Lu Renqing đã bị chết sau khi bị chuyển đến 3 nhà tù khác nhau

Anh Lu Renqing 39 tuổi sống ở làng Majiazi huyện Xinbin tỉnh Liêu Ninh. Trước khi anh tập Pháp Luân Công anh nổi tiếng là người nóng tính. Anh cũng đã từng luôn luôn bị đau đầu nặng và rất coi trọng tiền bạc. Tuy nhiên, sau khi anh tập Pháp Luân Công tháng 3.1999 anh đã trở thành một người tốt hơn. Anh làm mọi việc theo tiêu chuẩn Chân Thiện Nhẫn và trở nên cân nhắc đến người khác hơn. Mọi người muốn kết bạn với anh, và anh cũng sẵn lòng giúp đỡ những người khác về mặt tiền bạc. Anh không còn bị đau đầu nữa. Mọi người ở trong làng đều nói rằng anh đã trở thành một con người khác. Anh đã thu được nhiều lợi ích từ Pháp Luân Đại Pháp và biết ơn Đại Pháp từ tận đáy lòng.

2008-5-10-lvrenqing--ss.jpg

Lu Renqing và vợ con

Vào ngày 20/7/1999, chế độ cộng sản bắt đầu cuộc đàn áp nên anh Lu đã quyết định đi đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho môn tu luyện mà đã đem lại lợi ích cho anh cả về thể chất lẫn tinh thần. Anh đã bị bắt ở Bắc Kinh trước khi tới được Phòng thỉnh nguyện. Cảnh sát đưa anh trở lại huyện Xinbin và giam giữ anh ở đó nhiều tuần. Mười lăm ngày sau khi được thả ra anh lại quay trở lại Bắc Kinh nhưng lại một lần nữa bị bắt giữ bất hợp pháp vào ngày 9/9/1999 và lại bị đưa trở lại huyện Xinbin. Lần này anh đã bị kết án 2 năm lao động cưỡng bức và bị giam tại trại lao động cưỡng bức thành phố Fushun.

Sau khi anh được thả ra khỏi trại lao động cưỡng bức vào tháng 3 năm 2002, trưởng đồn cảnh sát thị trấn Dasiping là Guo Jian (nam) và Zhao Yazhong cùng với 4, 5 cảnh sát nữa đã đột nhập vào nhà anh và lại bắt anh một lần nữa. Anh lại bị đưa đến trại giam huyện Xinbin nhưng đã trốn thoát trên đường tới đó. Để tránh bị bắt trở lại anh không thể quay trở về nhà nữa. Vào ngày 1/7/2002 cảnh sát ở Sở công an thành phố Fushun đã bắt giữ anh khi anh đang đi giải thích sự thật [về Pháp Luân Công và cuộc đàn áp cũng như tuyên truyền vu khống và bôi nhọ đối với pháp môn của chính quyền] ở thành phố Fushun. Anh đã bị đánh đập tàn bạo và bị giam ở trại giam số 2 thành phố Fushun 4 tháng nơi anh bị mẩn ngứa khắp người. Anh đã bị kết án tù một cách bất hợp pháp và bị đưa đến nhà tù Dabei, ở thành phố Thẩm Dương. Vào tháng 12/2002 anh bị đưa đến nhà tù Huazi ở thành phố Liaoyang. Anh vẫn kiên định tin theo Chân Thiện Nhẫn trong suốt thời gian nhiều năm bị giam. Trong khi bị tù anh đã bị tra tấn rất vô nhân đạo bằng cách khóa trong xà-lim nhỏ và bức thực tàn bạo.

Do bị tra tấn nghiêm trọng anh đã không thể tự chăm sóc cho mình trong hơn 1 tháng. Ạnh bị bắt phải ngồi trên một chiếc ghế nhựa nhỏ - một cách tra tấn khác sau khi anh hồi phục. Anh đã yêu cầu được đi khám nhiều lần nhưng yêu cầu của anh luôn luôn bị phớt lờ đi. Cai tù luôn phủ nhận thực tế là anh đã bị đánh đập dã man. Trước khi bị tù anh rất khỏe mạnh nhưng kể từ tháng 9/2005 anh đã bắt đầu ho ra máu và khó thở. Anh chưa bao giờ được đi khám bác sĩ và chưa bao giờ được điều trị mặc dù tình hình sức khỏe của anh ngày một yếu đi.

Vào ngày 9/12/2007 quản giáo nhà tù Huazi đã đưa anh đến nhà tù Ganjingzi ở thành phố Đại Liên. Anh vẫn bị buộc phải lao động khổ sai mặc dù đang ở trong tình trạng sức khỏe tồi tệ như vậy. Cuôdi cùng thì anh đã không thể đi được nữa, nên cai ngục đã sai hai tù nhân khiêng anh đến nơi lao động. Anh tuyệt thực 8 ngày để phản đối việc đối xử tàn bạo này. Anh ho ra máu và cực kỳ yếu. Một bác sĩ chẩn đoán anh đã bị lao phổi nặng. Quản giáo nhà tù Huazi đã chuyển anh đến nhà từ Tieling vào cuối tháng 12. Một xét nghiệm khác đã cho thấy một lỗ thủng lớn ở trong phổi của anh, và lãnh đạo nhà tù đã được các bác sĩ cảnh báo 2 lần rằng anh có thể chết bất cứ lúc nào, nhưng họ vẫn từ chối không thả anh ra.

Cuối cùng thì do yêu cầu khẩn của gia đình anh, vào ngày 10/3/2008, lãnh đạo nhà tù Tieling đã đưa anh đên bệnh viện lao thành phố Tieling để điều trị. Anh có nước ở trong phổi, và tim của anh không hoạt động được bình thường. Các bác sĩ đã phẫu thuật cho anh nhưng thông báo rằng anh sẽ không sống được lâu. Các thủ đoạn tra tấn tàn bạo dài ngày cả về thể chất lẫn tinh thần mà anh đã phải chịu đã hủy hoại sức khỏe của anh đến mức không thể hồi phục được nữa. Anh đã chết vào ngày 19/4/2008.

Các học viên bị tra tấn ở Trung tâm giáo dục pháp luật thành phố Thành Đô; bà Deng Shufen đã bị chết

Bà Deng Shufen ở tuổi 70 sống ở huyện Shuangliu thành phố Thành Đô tỉnh Tứ Xuyên. Bà đã bị giam ở Trung tâm giáo dục pháp luật thành phố Thành Đô (một trung tâm tẩy não) trong 40 ngày và đã chết ngày 5/5/2008.

Trung tâm giáo dục pháp luật thành phố Thành Đô nằm dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Phòng 610 trung ương và do các Phòng 610 tỉnh Tứ Xuyên và thành phố Thành Đô quản lý. Zhou Yongkang trực tiếp quản lý và đào tạo trưởng trung tâm và các nhân viên khác của trung tâm này. Nhân viên của trung tâm này bao gồm các đặc vụ, lưu manh, trộm cướp và những kẻ thuộc thế giới ngầm và những tên côn đồ được thuê mướn. Chúng sử dụng bất cứ và tất cả các thủ đoạn để tẩy não người ta, bao gồm cả việc sử dụng thuốc độc, bôi nhọ thanh danh, đe dọa, lấy trộm, đánh đập và hành hạ về mặt tinh thần, xúi giục và kích động những tên côn đồ, cũng như cô lập người ta. Khi dùng thuốc độc thì nó được làm thành hai bước. Đầu tiên chúng bỏ thuốc độc vào thức ăn cho nạn nhân để làm cho các chức năng sinh lý học của họ bị rối loạn. Sau đó chúng nói rằng các học viên Pháp Luân Công bị ốm và chúng chối bỏ trách nhiệm trong việc này. Sau đó nhiều tên thanh niên khỏe mạnh trói các học viên lại và tiêm độc dược vào người họ để hủy diệt hệ thần kinh trung ương. Các nạn nhân sẽ ngay lập tức bắt đầu cảm thấy khó chịu trên toàn bộ thân thể và bị các triệu chứng như đau đầu, điện dại, hoang tưởng, co thắt cơ và dạ dày, và ảo giác nặng.

Bà Deng Shufen là một nông dân ở thị trấn Jitian, huyện Shuangliu thành phố Thành Đô tỉnh Tứ Xuyên. Trước kia bà rất khỏe mạnh. Bà đã bị bắt giam 8 lần sau khi cuộc đàn áp bắt đầu. Khi cảnh sát đến bắt bà, Zhu Yong từ Phòng chính trị và luật pháp đã phá hỏng cửa nhà bà và đập cả hộp đựng hoa quả của bà.

Vào ngày 1/10/2007 bà đến giải thích sự thật [về Pháp Luân Công và cuộc đàn áp cũng như tuyên truyền vu khống và bôi nhọ đối với pháp môn của chính quyền] cho chính quyền thị trấn. Vào nửa đêm, Trưởng phòng an ninh thị trấn Jitian là Su Wenhua, thành viên Ban chính trị và luật pháp Zhu Yong (nam), các nhân viên đồn cảnh sát thị trấn Jitian, và nhân viên an ninh thị trấn Gao Shiming (nam) đã bắt bà Deng và đưa bà đến giam ở Trung tâm giáo dục pháp luật thành phố Thành Đô 40 ngày. Bà sau đó đã được thả bởi vì bà không thể ăn được nữa do hậu quả của những thủ đoạn tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần mà bà đã phải chịu. Bà chỉ còn gầy như một bộ xương và hai mắt bà mở to [không nhắm lại được] trong vòng 2 tháng. Bà đã chết ngày 5/5/2008.

Nam học viên Cao Hongyan đã bị tra tấn cho đến chết ở nhà tù Cát Lâm

Nam học viên Cao Hongyan ở tỉnh Cát Lâm đã bị kết án một cách bất hợp pháp 8 năm tù. Vào ngày 9/10/2007 anh đã bị tra tấn đến chết ở nhà tù Cát Lâm.

Anh Cao bị đưa đến bệnh viện đường sắt Cát Lâm, còn gọi là bệnh viện cảnh sát, ngày 8/10/2007 sau khi anh bị bất tỉnh do bị tra tấn ở nhà tù Cát Lâm. Khi gia đình anh vội đến bệnh viện, họ thấy anh Cao đang thở ô-xy. Anh Cao không động đậy. Mắt trái của anh nhắm, mắt phải nhắm hờ, miệng thì mở. Anh đã mất vào 5:50 sáng ngày 9/10/2007. Khi gia đình anh Cao thay quần áo cho anh thì thấy hai bên mép của anh chảy máu. Có một vết thâm đen lớn ở trên đỉnh một bên đùi và một vệt tròn cỡ đồng xu ở bên ngực phải của anh. Khi gia đình anh Cao hỏi về nguyên nhân cái chết của anh, cảnh sát nói rằng đó là do xuất huyết não. Tuy nhiên, bác sĩ nói là họ chưa xác nhận chẩn đoán đó và còn chưa làm cả xét nghiệm não. Ngày 9/10/2007 thi thể anh Cao đã được nhanh chóng hỏa táng.

Do anh tập Pháp Luân Công, anh Cao đã bị bắt giam và đưa đến trung tâm tẩy não nhiều lần. Anh đã buộc phải rời nhà đi để tránh khỏi bị đàn áp. Vào năm 2002 anh Cao lại bị bắt khi đi làm về bởi cảnh sát của đồn cảnh sát Yangjiaweizi ở thành phố Trường Xuân. Anh bị kết án một cách bất hợp pháp 8 năm tù và bị giam ở nhà tù Cát Lâm. Khi ở trong tù anh đã tuyệt thực để phản đối việc giam giữ và bức hại đối với anh. Anh đã bị biệt giam trong một xà-lim nhỏ và tứ chi của anh bị giang ra cố định lại ở trên chiếc giường tra tấn làm cho anh cực kỳ đau đớn. Đôi khi vào tháng 10/2004 cai ngục nhà tù Cát Lâm đưa anh Cao đến bệnh viện trung ương đường sắt Cát Lâm để cấp cứu. Lúc đó gia đình anh vội đến bệnh viện và thấy hai chân anh bị xưng và cơ mặt bị co lại. Ngày 9/10/2007 anh Cao đã bị tra tấn đến chết ở nhà tù Cát Lâm. Các thông tin chi tiết về nỗi khổ bị tra tấn của anh vẫn còn đang được điều tra.

Cai ngục ở nhà tù Cát Lâm đã tra tấn nhiều học viên Pháp Luân Công khác đến chết bao gồm Liu Chengjun, Wei Xiushan, Zhang Jianhua, Cui Weidong và He Yuanhui. Các học viên bao gồm Hao yingqiang và Lei Ming đã chết do bị tra tấn dã man ở nhà tù Cát Lâm, sau khi họ được chuyển đến nhà tù khác, hoặc sau khi họ được thả ra theo bảo lãnh để được điều trị y tế. Nhiều học viên cũng đã bị tàn phế do bị tra tấn tàn bạo ở đó.

Ngày đăng : 17/7/2008

Ngày viết: 20/6/2008

http://minghui.ca/mh/articles/2008/6/8/179926.html

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2008/6/20/98303.html

copyrights © http://khaitam.minhhue.net