Học viên Pháp Luân Công Zhang Jinbo ở thành phố Yanji bị tra tấn tàn bạo (Bài có ảnh)

(Clearwisdom.net) Các bức ảnh dưới đây ghi lại các vết thâm tím trên người học viên Pháp Luân Công Zhang Jinbo 10 ngày sau khi bị tra tấn hôm 14/4/2008.

2008-5-17-zhangjingbo-01--ss.jpg

2008-5-17-zhangjingbo-02--ss.jpg

2008-5-17-zhangjingbo-03--ss.jpg

2008-5-17-zhangjingbo-04--ss.jpg

Trong 9 năm đàn áp Pháp Luân Công ở Trung quốc, Zhang Jinbo đã bị tra tấn tàn bạo, và không còn có thể lập gia đình hay sống một cuộc sống bình thường được nữa. Do phải chịu án lao động cưỡng bức dài hạn nên sức khỏe cả về thể chất lẫn tinh thần của cô đã giảm sút nghiêm trọng. Thân thể cô đã phải chịu những tổn hại nặng nề do bị tra tấn, và nhiều bệnh tật xuất hiện. Hộ khẩu của cô bị treo, và sẽ chỉ được khôi phục nếu như cô từ bỏ tín ngưỡng của mình. Cô bị cấm không được đi làm việc ở nước ngoài. Cô đã phải sống một cuộc sống nghèo khổ lưu lạc. Sau đây là mô tả về sự bức hại mà cô đã phải chịu theo lời kể của chính cô.

Tên tôi là Zhang Jinbo, 39 tuổi, là một phụ sống độc thân. Tôi sống ở Yanji tỉnh Cát Lâm. Tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công vào tháng 8/1996 và sau đó đi Singapore để kiếm sống năm 1997. Ngày 20/7/1999 ĐCSTQ tà ác bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công. Để giải thích sự thật về Pháp Luân Công cho chính phủ, tôi đã về nước để thỉnh nguyện. Thật ngạc nhiên là tôi đã bị kết án 3 năm lao động cưỡng bức với những lời cáo buộc bịa đặt.

Trong thời kỳ bị bức hại lâu dài sau đó tôi đã bị những tổn thương trầm trọng về cả thân thể lẫn tinh thần. Kết quả là, tôi đã bị huyết áp cao nặng. Cuối cùng thì lính gác ở trại lao động sợ là tôi có thể chết và đã thả tôi ra để điều trị y tế. Tôi trở về nhà nhưng cuộc bức hại vẫn không dừng. Họ vẫn tiếp tục quấy nhiễu tôi và làm cho tôi không thể hồi phục hoàn toàn. Tôi đã phải sống lưu lạc và cuối cùng thì đã hồi phục sau khi tôi tập Pháp Luân Công trở lại.

Vào khoảng 8 giờ tối ngày 14/4/2008 tôi đang đi xe đạp trở về nhà. Khi tôi đi lên nhà thí co khoảng 4-5 cảnh sát mặc thường phục chạy ra bắt tôi. Tôi bị đưa đến Phòng an ninh nội bộ. Từ những gì mà tôi biết, tôi hiểu rằng một trong số họ là Trưởng phòng an ninh nội bộ Song Lihai còn những người khác đều là người Triều tiên. Tôi chỉ biết rằng một trong sô shoj có họ là Wu. Ở Phòng an ninh nội bộ họ ép cung bằng các thủ đoạn tra tấn kinh khủng.

Tôi bị đưa đến một phòng biệt lập và một trong các cảnh sát đã bắt tôi bắt đầu hỏi cung. Người này ở độ tuổi 40 cao 1,7m rất gầy và mắt nhỏ. Hắn quát tôi, “Mày có biết mày đang ở đâu không? Chúng tao là các công cụ của chế độ chuyên chính phục vụ đất nước…” Tôi nghe hắn nói và phần nào hiểu được ra rằng tôi không thể hy vọng được đối xử nhân đạo và lương tâm gì. Và họ không muốn nghe tôi nói. Ba cảnh sát thay phiên nhau hỏi cung tôi và tôi vẫn im lặng.

Sau khoảng 1 tiếng, chúng nhận ra là đã phí công tra hỏi tôi và bắt đầu sử dụng các thủ đoạn tra tấn. Đầu tiên chúng còng hai chân tôi và bắt tôi ngồi trên một chiếc ghế sắt có lưng ghế cao. Chúng kéo hai cánh tay tôi ra và sau đó bẻ hai tay tôi ra đằng sau lưng ghế cao và khóa hai cổ tay tôi lại ở phía sau (Hình 1)

2008-5-17-zhangjingbo-05--ss.jpg

Hình 1:

Sau đó chúng kéo hai vai tôi ra đằng sau và hai cánh tay tôi bị trói chặt bằng giây vải. Ngay lập tức tôi cảm thấy hai cánh tay đau không thể chịu được và mồ hôi vã ra ở mặt. Sau đó chúng để một cái ghế sắt khác cũng có lưng ghế cao ở trước mặt tôi và đặt hai chân tôi đang bị cùm lên. Sau đó người tôi bị ở trong tư thế hình chữ V (Hình 2)

2008-5-17-zhangjingbo-06--ss.jpg

Hình 2

Cảnh sát Wu sau đó đứng ở đằng sau tôi và đẩy mạnh hai cánh tay bị còng của tôi lên còn một cảnh sát thấp cũng giật mạnh hai chân bị cùm của tôi lên. Ngay lập tức tôi thấy đau không thể chịu đựng được. Tôi gần như ngất xỉu và bất tỉnh tưởng như hai chân tay tôi bị gãy đến nơi (Hình 3)

2008-5-17-zhangjingbo-07--ss.jpg

Hình 3

Chúng lặp đi lặp lại thủ đoạn tra tấn này đối với tôi. Khi chũng thấy rằng tôi đã gần ngất xỉu chúng dừng lại một lúc và sau đó lại bắt đầu. Trong lúc đó, hai chân của tôi đau quá nên chúng nới lỏng ra một chút. Song Lihai cũng đến tham gia. Chúng lặp đi lặp lại trò tra tấn đó khi tôi ngất lên ngất xuống. Khi tôi tỉnh lại, tôi đau đến mức tưởng như hồn đã lìa khỏi xác. Tôi thấy khó thở và bắt đầu bất tỉnh. Cuối cùng cảnh sát thấy rằng tôi đã bất tỉnh và sợ là tôi sẽ chết. Chúng dừng lại bỏ chân tôi xuống, nhưng hai tay tôi vẫn bị trói ra sau ghế. Lúc đó tôi nghe thấy ai đó hỏi mấy giờ rồi và người kia trả lời là 3 giờ. Có nghĩa là tôi đã bị tra tấn khaongr 6-7 tiếng đồng hồ.

Vào khoảng 10 giờ sáng ngày 15/4 tôi bị đưa đến trại giam Yanji. Khi chúng cởi trói cho tôi ra khỏi cái ghế sắt, tôi đổ gục xuống đất và không thể đi được chút nào. Nhưng cảnh sát vẫn chửi tôi và nói là tôi đang giả vờ. Ở trại giam, cảnh sát hỏi tôi là điều gì đã xảy ra và tôi đã kể lại tất cả. Sau khi bác sĩ khám họ bảo tôi là huyết áp của tôi đã tăng do bị tra tấn. Vào ngày thứ 2 ở trại giam, hái người từ Phòng 610 đến hỏi cung tôi. Họ bảo họ nghe nói rằng tôi đã bị tra tấn và muốn điều tra. Tôi tả lại thủ đoạn tra tấn và cho họ xem các vết tím bầm. Nhưng sau đó họ nói với tôi rằng Trưởng phòng an ninh nội bộ nói rằng các vết bầm tìm là do tối chống cự lại việc bắt giữ và rằng họ chưa bao giờ tra tấn tôi cả. Khi tôi nghe thấy lừi nói dối trắng trợn ấy, tôi nói “Anh có thể đưa tôi đi khám bác sĩ, và nếu như họ còn có một chút lương tâm và tính người, họ sẽ chỉ ra sự khác biệt giữa vết tím do chống cự và vết tím do tra tấn. (Sau khi bị tra tấn như vậy tôi đã không thể nâng tay lên như bình thường). Các nhân viên Phòng 610 cuối cùng hỏi tôi “Chị có dám chịu trách nhiệm trước pháp luật về lời buộc tội của chị không?” Tôi nhìn họ cười và nói rằng “Các anh đã làm gì với tôi theo luật pháp chưa?” Tôi đã hiểu từ tận đáy lòng rằng tôi không thể hy vọng là chúng sẽ làm điều gì tốt cho tôi cả.

Để phản đối việc bức hại, tôi đã tuyệt thực. Vào ngày thứ 3, chúng muốn bức thực tôi. Nhưng do huyết áp của tôi cao, chúng phải truyền máu cho tôi. Tôi không biết là chúng đã tiêm cái gì vào người mình. Tim tôi trở nên đập loạn nhịp, và tôi cảm thấy toàn thân tê dại. Cuối cùng thì tôi đã được đưa đến bệnh viện Yanji để cấp cứu. Huyết áp của tôi là 200/130. Tôi đang ở trong tình trạng nguy hiểm.

Bắt đầu từ đêm 14/4 khi tôi bị bắt cho đến ngày 21/4 tôi đã không ăn uống gì. Tôi đã cận kề cái chết nhưng cảnh sát của Phòng an ninh nội bộ không thèm quan tâm. Chúng vẫn đưa tôi đến Trại lao động cưỡng bức nữ Heizuizi ở Trường Xuân và muốn kết án tôi phải lao động cưỡng bức. Bác sĩ ở trại lao động từ chối không nhận tôi và chúng đã phải thả tôi ra.

Đây là một sư việc có thật mà một học viên đã phái trải qua. Chỉ bởi vì tôi từ chối không từ bỏ tín ngưỡng của mình vào Chân Thiện Nhẫn nên tôi đã bị tra tấn tàn bạo. Nhưng điều mà cá nhân tôi đã trải qua chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Còn có rất nhiều trường hợp bị bức hại còn tàn bạo hơn nhiều vẫn chưa được tiết lộ vì nhiều lý do. Tôi đã vạch trần tà ác ở đây và hy vọng tất cả những người tốt có lương tâm hãy giúp đỡ chấm dứt cuộc đàn áp sớm.

http://minghui.ca/mh/articles/2008/5/18/178709.html

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2008/6/16/98204.html

copyrights © http://khaitam.minhhue.net