Anh Bai Shaohua đã trở nên rất yếu do bị tra tấn ở trại lao động cưỡng bức Baimiao tỉnh Henan (bài có ảnh)

(Clearwisdom.net) Anh Bai Shaohua là một học viên Pháp Luân Công ở Bắc Kinh sinh ngày 20/3/1971. Vào buổi chiều ngày 20/2/2008 cảnh sát đã bắt giữ anh với cái cớ là “kiểm tra an ninh” để chuẩn bị cho Thế vận hội. Anh đã bị giam giữ ở trại giam quận Huairou ở Bắc Kinh. Từ ngày 20/3 cho đến 1/4 họ đã biệt giam anh trong một xà-lim nhỏ ở Phòng lao động cưỡng bức Bắc Kinh. Chính quyền thành phố Bắc Kinh đã bia mật chuyển anh đến trại lao động cưỡng bức Baimiao ở thành phố Zhengzhou tỉnh Henan là nơi trước kia anh đã từng bị giam 14 tháng. Có một người biết rõ nội tình nói rằng anh phải bị giam thêm 2 tháng để bù vào khoảng thời gian của lần giam giữ trước khi họ đã phải thả anh ra sớm để điều trị y tế. Anh Bai hiện đang rất yếu do bị tra tấn và hai người phải dìu anh ở hai bên để anh có thể đi được.

2005-11-12-baishaohua-family-01--ss.jpg

Anh Bai Shaohua và vợ là Ji Lei

2005-11-12-baishaohua-family-03--ss.jpg

Con gái nhỏ của Bai Shaohua

Luật sư của gia đình anh đã đề nghị được gặp anh nhưng quản lý trại lao động đã liên tục từ chối đề nghị đó và nhân viên trại lao động đó đã có thái độ rất thô lỗ và khắc nghiệt. Luật sư đã gửi một đơn khiếu nại đến Sở tư pháp địa phương về việc trại lao động cưỡng bức Baimiao đã vi phạm các quy định. Phòng tư pháp Zhengzhou đã điều tra vấn đề và đã thừa nhận thái độ xấu của nhận viên trại lao động và đã đề nghị lãnh đọa trại lao động xin lỗi luật sư và gia đình. Tuy nhiên, Phòng tư pháp vẫn từ chối không cho luật sư gặp anh Bai. Họ nói rằng lãnh đọa của họ đã ra lệnh rằng trong thời gian diễn ra Thế vận hội Bắc Kinh không cho phép đến thăm các học viên Pháp Luân Công ở các trại lao động và các học viên không được phép được thả để điều trị y tế và một số điều khác.

Vào đầu tháng 5, mẹ của anh Bai đã vượt qua rất nhiều khó khăn để xác định vị trí của trại lao động cưỡng bức Baomiao. Bà xin được gặp mặt con trai mình. Lãnh đạo trại lao động chỉ cho bà gặp mặt con trong 15 phút. Và hai mẹ con chỉ được phép nói chuyện về các vấn đề gia đình. Anh Bai đã cực kỳ yếu. Anh chỉ có thể uống sữa và các nước khác. Lời đề nghị để anh được điều trị tại bệnh viện đã bị từ chối. Trong tình trạng sức khỏe hiện thời của anh thì việc tiếp tục giam giữ anh là một cái án tử hình. Luật sư và gia đình đã không thể chấp nhận điều này được nữa. Họ đang tìm kiếm các biện pháp hợp pháp để kiện các cơ quan và những người đã vi phạm pháp luật trong khi thi hành luật pháp.

Anh Bai và Yang Hui đang lái xe đến quận Huairou ở Bắc Kinh hôm 20/2/2008 khi họ bị chặn đường và bị bắt giữ với cái cớ là vì “an ninh” cho Thế vận hội. Họ đã bị đưa đến trại giam quận Huairou ở Bắc Kinh. Vì ô-tô là xe mượn của một người bạn, nên Yang Hui lúc đó đang lái xe đã gọi điện cho chủ sở hữu xe là Qi Wei. Anh Qi bảo anh ấy rằng tất cả các giấy tờ hợp pháp liên quan đến xe đều ở trong xe. Khoảng 9 giờ 30 phút tối ngày 22/2 khi anh Qi Wei và vợ đang đi dạo ở xung quanh nhà mình thì nhiều cảnh sát mặc thường phục đã bắt giữ anh và đưa anh đến đồn cảnh sát Anzhen quận Chaoyang. Sau đó, 6-7 cảnh sát đã đột nhập vào nhà anh để lục soát.

Cảnh sát đã cố gắng ép cung bằng cách tra tấn anh Bai. Từ ngày 20 đến 25 tháng 2 năm 2008 chúng treo anh lên bằng một chiếc xích sắt và đắnh đập anh trong vòng 5 ngày liền. Sau đó chúng ra lệnh cho một đầu gấu trong tù đánh anh một cách tàn bạo. Anh Bai đã bị tra tấn gần như gần chết. Cảnh sát sợ bị truy cứu trách nhiệm nếu anh bị chết trong trại giam, nên chúng đã đưa anh đến trạm cấp cứu Qinghe ở Bắc Kinh.

Trong những năm gần đây gia đình anh Bai đã phải chịu rất nhiều đau khổ. Cái chết và sự chia lìa, đau khổ và khó khăn là không thể tả được. Người anh là Bai Xiaojun, một giảng viên triết học ở trường Đại học đông bắc không chịu từ bỏ tín ngưỡng của mình vào Chân Thiện Nhẫn nên anh đã liên tục bị giam giữ ở trại lao động cưỡng bức Chaoyanggou ở thành phố Trường Xuân nơi anh đã bị tra tấn tàn bạo. Anh đã chết năm 2003. Người mẹ già hơn 70 tuổi của họ cũng đã bị bỏ tù nhiều lần vì bà cũng không từ bỏ tín ngưỡng của mình. Chính quyền cũng đã bỏ tù anh Bai nhiều lần. Anh bị sốc bằng dùi cui điện và bị đánh đập gẫy chân. Vào năm 2005, ở trại giam Qinghe quận Haidian Bắc Kinh anh đã gần như mất mạng do bị đối xử tàn bạo. Chị Ji Lei là vợ của anh Bai Shaohua cũng đã bị giam giữ ở trại lao động. Lính gác trại đã tra tấn chị rất dã man và giam giữ chị thêm thời gian. Chúng cố gắng buộc chị phải ly dị chồng. Một cảnh sát đã mang con gái của anh chị đi khi cháu bé mới chỉ có 4 tuổi.

Người mẹ già của anh Bai lo lắng cho tình trạng sức khỏe của con mình. Tâm trí bà nhưu có lửa đốt. Con trai lớn của bà đã bị tra tấn đến chết trong khi bị giam giữ ở trại lao động cưỡng bức. Khi bà vội đến trại, thì con trai bà đã ngưng thở. Bà đã khóc suốt ngày đêm và đã gần như bị mù một bên mắt. Hiện giờ anh Bai đã rất yếu, và chính quyền vẫn từ chối không cho luật sư gặp anh. Có vẻ như nỗi đau của việc mất con lại chuẩn bị lặp lại. Người mẹ già không có chỗ nào để tìm kiếm công lý. Bà chỉ có thể đề nghị tất cả mọi người giúp đỡ và yêu cầu thả con trai bà ra để điều trị y tế. Cộng đồng quốc tế, hãy chú ý đến vấn đề này!

Những người phải chịu trách nhiệm về việc này là:

Zhang, giám đốc trại lao động cưỡng bức Baimiao ở Zhengzhou Sun Haojie, phó giám đốc Sở cảnh sát Bắc Kinh (Ban phụ trách lao động cưỡng bức) Số 9 phố Qianmen đông, quận Dongcheng, Bắc Kinh, điện thoai: +86-10-85223418 Người chịu trách nhiệm: Ma Zhenchuan (giám đốc Sở cảnh sát Bắc Kinh)

Ngày đăng: 22/7/2008

Ngày viết: 21/7/2008

http://minghui.ca/mh/articles/2008/6/27/180985.html

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2008/7/21/99126.html

copyrights © http://khaitam.minhhue.net