Nghiên cứu của phương tây về ‘luân hồi’: An bài và ước nguyện trước khi đầu thai
Thanh Địch
[Chính Kiến] Đại thi hào Lý Bạch viết rằng, “Người sống là khách qua, Chết kia ấy về nhà. Nẻo đường khắp trời đất, Nghìn thu lệ tiễn xa.” Đời người ngắn ngủi và cay đắng như bóng con ngựa chạy qua khe cửa. Đó cũng đã đủ để làm cho con người ta thấy buồn phiền. Tuy nhiên, đối với một số người, cuộc đời đầy những thất vọng và đau khổ. Tại sao trên đời mọi thứ đều như thế này?
Trong 20-30 năm qua, nhiều công trình nghiên cứu sâu về sự luân hồi và đầu thai đã được thực hiện trong lĩnh vực Tây y. Kỹ thuật chủ yếu được dùng là hướng dẫn chủ thể bước vào trạng thái thôi miên, một trạng thái tương tự như tĩnh đạt được trong khi thiền định của Phật gia. Điều này làm cho chủ thể nhớ lại và trải qua lại những đời trước của mình và thậm chí những thế giới bên kia giữa các lần đầu thai. Những nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng cuộc đời của một con người thực sự là đã được an bài trước bởi những sinh mệnh cao cấp và rằng, trong một số trường hợp, người đó thậm chí đồng ý sống cuộc đời đó trước khi hóa thân.
Ví dụ, Tiến sĩ Michael Newton đã nghiên cứu những sự kiện xảy ra trong thế giới linh hồn giữa các lần đầu thai bằng phương pháp thôi miên. Ông đã mô tả nhiều trường hợp trong hai quyển sách của mình — Hành trình của những linh hồn [1] và Số phận của những linh hồn [2]. Ông đã tìm ra rằng nếu cái chết của một người trong đời tiếp theo được an bài là do bị bệnh chết non, bị giết, hoặc bị tai nạn, người đó thường được nói trước khi chuyển sinh [sang đời đó]. Những bi kịch trên thế giới này thực ra không phải là ngẫu nhiên mà thực ra là do tiền định. Mục đích của những an bài này là để người đó trả những nợ nần mà mình đã gây ra trong những đời trước, để trong khó khăn mà tôi luyện linh hồn của họ, hoặc để cho những người khác một cơ hội để trong đau khổ mà đi lên.
Trong một trường hợp, một chủ thể nhớ lại rằng cô ta đã chết trong một trại tập trung của Phát xít Đức trong đời trước. Hóa ra là người này và ba người nữa đã tình nguyện đầu thai trở thành những phụ nữ Do thái. Năm 1941, không dính dáng gì với nhau, họ bị bắt ở Munich và bị đưa đến một trại tập trung ở Dachau và bị giam trong cùng những trại lính. Tất cả những sự kiện này đã được an bài trước. Cô gái chết năm 1943 trong đời đó khi mới 18 tuổi. Những điều mà cô cần làm trong trại tập trung đó là chăm sóc những đứa trẻ, và cố giúp chúng sống. Cô đã thực hiện nhiệm vụ đã được an bài của mình một cách dũng cảm.
Trong một trường hợp khác, chủ thể là một người phụ nữ trong đời trước đã chết trong một trang trại ở Texas 2 năm sau khi kết hôn. Trước khi đầu thai, cô được cho chọn ba cách mà cô sẽ chết. Cô có thể bị trúng một viên đạn lạc của hai kẻ say rượu đang bắn nhau, bị ngã ngựa hoặc chết đuối. Người phụ nữ này chọn cách bị bắn chết bởi một viên đạn của hai tên say rượu. Cách cô chọn để từ rã cõi đời 2 năm sau khi cưới là để chồng cô phải chịu nỗi đau của việc bị mất người mà anh ta yêu sâu sắc và trả nợ của mình từ những đời trước, và để học vài bài học. Số phận của người phụ nữ này hoàn toàn là để chồng cô trả nghiệp và nâng cao tầng của mình.
Bằng cách nhắc lại những trường hợp này, tôi không có ý định nói rằng không cần phải thông cảm cho nỗi thống khổ của người khác mà ngược lại. Tất cả mọi người trên thế giới này phải có trách nhiệm cố gắng nhất để chống lại tà ác và khuyến thiện và bênh vực công lý và bảo vệ những người vô tội. Nếu thờ ơ từ chối giúp đỡ người khác trong khi họ gặp khó khăn và cười trên những đau khổ của người khác và khơi thêm vết thương của người ta chính là tội ác. Họ sẽ chắc chắn phải trả giá cho những điều mình làm trong đời sau.
Trong những tầng không gian ở trên thế giới của loài người, những người tu luyện cũng thấy rằng tất cả mọi việc đều có mối quan hệ nhân quả chứ không phải là ngẫu nhiên. Cũng chính vì vậy mà một người khi đã tu luyện đến một tầng nào đó có thể nhìn thấy những an bài này và cả tương lai. Điều này được gọi là khả năng biết được tương lai và quá khứ (công năng túc mệnh thông).
Qua những trường hợp này, chúng ta có thể hiểu được những điều mà Ông Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp Luân Công, đã nói trong những bài giảng gần đây của mình. Đó là lý do mà một số sinh mệnh cao ở cao tầng (cựu thế lực) trong vũ trụ an bài việc đàn áp Pháp Luân Công. Những an bài và thỏa thuận này không tuân theo những nguyên tắc của những tầng không gian cao hơn nên phải bị phủ nhận. Chúng ta cũng có thể nhớ rằng những điều mà những người tập Pháp Luân Công đang làm không những chỉ là vì tự do và nhân quyền, mà còn có một ý nghĩa sâu xa hơn.
Sách tham khảo:
[1] Michael Newton, Tiến sĩ, Hành trình của những linh hồn: Nghiên cứu những trường hợp về cuộc sống giữa các đời người, (Journey of Souls: Case Studies of Life Between Lives), Nhà xuất bản Llewellyn Publications, 1994.
[2] Michael Newton, Tiến sĩ, “Số phận của những linh hồn: Nghiên cứu những trường hợp mớI về cuộc sống giữa các đời người (Destiny of Souls: New Case Studies of Life Between Lives), Nhà xuất bản Llewellyn Publications, 2000.
Bản tiếng Hán: http://www.zhengjian.org/zj/articles/2002/12/20/19699.html;
Bản tiếng Anh: http://www.pureinsight.org/pi/articles/2003/1/20/1358.html.
Dịch ngày 7-6-2004, đăng ngày 8-6-2004; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.
Bài thơ của Lý Bạch nói trên:
— Sinh giả vi qua khách, Tử giả vi quy nhân. Thiên địa nhất nghịch lộ, Đồng bi vạn cổ trần.
Tạm dịch:
— Người sống là khách qua, Chết kia ấy về nhà. Nẻo đường khắp trời đất, Nghìn thu lệ tiễn xa.